Quần vợt

Serena Williams trở lại vì trận đôi với Venus, không phải để thắng

Jack T. Taylor

Serena Williams không trở lại để giành chiến thắng. Đó là điều cần ghi nhớ về cuộc tái hợp tại Ohio, bởi mọi cách cô dàn dựng màn trở lại này đều nói lên điều ấy. Một tay vợt đã dành cả sự nghiệp xem sân tennis là lãnh địa cần chinh phục lại chọn đứng ở phần sân đánh đôi — bên cạnh chị gái — cho màn tái xuất của mình, trong một nội dung mà chiếc cúp chưa bao giờ có thể là lý do.

Cách kể dễ dãi nhất là hoài niệm và một lần suýt chạm tới: hai chị em tái hợp trên sân khấu lớn, rồi hụt bước trong gang tấc. Nhưng cách đóng khung ấy đã hiểu ngược về Serena. Cô không còn gì phải chứng minh, và cô biết điều đó. Điều cô muốn là chính mặt sân, cùng người mà cô đã chia sẻ nó nhiều hơn bất kỳ ai còn sống.

Khi kết quả đến, đó là kiểu kết quả từng khiến cô day dứt hàng tuần. Cô và Venus thắng áp đảo set hai với tỷ số 6-1, rồi vùng dậy từ thế bị dồn ép trong loạt tiebreak quyết định để tiến sát cách biệt một điểm ở tỷ số 9-8, khi Serena kết thúc một cú smash trên đầu theo cách cô từng khép lại các trận chung kết. Rồi Venus giao bóng kép lỗi, và mọi chuyện kết thúc. Marta Kostyuk và Peyton Stearns giành chiến thắng; chị em nhà Williams dừng bước ở vòng một trong trận đấu đầu tiên cùng nhau kể từ US Open 2022.

Đọc tỷ số, người ta sẽ xếp nó vào ngăn thất vọng. Đọc lựa chọn ấy, người ta sẽ xếp nó vào một nơi hoàn toàn khác. Serena bỏ qua nhánh đơn tại Cincinnati — giải đấu mà cô hoàn toàn có thể góp mặt, xét đến con người cô — và chỉ đăng ký đánh đôi. Màn trở lại của cô đến nay là chuỗi những sự kết hợp: tại Queen’s Club cùng Victoria Mboko, ở Berlin với Karolina Muchova, và giờ là người đồng đội thực sự có ý nghĩa, người chị mà cô đã cùng giành mười bốn danh hiệu Grand Slam nội dung đôi và ba huy chương vàng Olympic. Đây là một sự nghiệp đang được cô chủ ý dành cho sự đồng hành, thay vì chinh phục.

Khi được hỏi vì sao cô lại trở lại đây, Serena không đưa ra một luận đề nào về màn tái xuất. “Tôi trở lại Cincinnati. Đừng hỏi tôi vì sao hay bằng cách nào, nhưng tôi yêu nơi này,” cô nói. “Khi quyết định chơi một vài giải đấu, tôi đã nói: ‘Bạn biết không, Cincinnati Open là một nơi tôi sẽ không bao giờ bỏ lỡ.’” Đó không phải lời của một tay vợt đang săn đuổi kỷ lục. Đó là lời của một người đang chọn nơi chốn, và người đồng hành, để trải qua số trận đấu hữu hạn còn lại.

Thế nhưng bản năng cạnh tranh ấy đã không ở nhà. Bạn có thể thấy nó trong loạt tiebreak, trong sự từ chối để một cuộc chiến đã mất cứ mãi là đã mất, trong cú smash trên đầu mà cô vẫn đánh như thể quyết định đã được đưa ra từ trước. Ý chí từng khiến cô trở thành tay vợt đáng sợ nhất thế hệ mình vẫn nguyên vẹn. Điều thay đổi là mục đích cô hướng nó tới. Tại Ohio, cô gọi dậy ý chí ấy không phải để nâng cúp, mà để giữ một pha bóng sống thêm vài phút nữa bên cạnh Venus.

Cái kết gần như quá trọn vẹn. Hai chị em luôn xuất hiện thành một cặp — bạn đánh đôi, bạn tập, đối thủ đáng gờm nhất của nhau ở những vòng đầu — và trận đấu khép lại bằng lượt giao của Venus cùng lỗi của Venus, khi cả hai cùng quay về phía ghế nghỉ trong một nhịp vung vợt. Venus trước đó cũng đã bị loại ở vòng một nội dung đơn, thua Emiliana Arango. Cuộc chia tay chung ấy giống một câu văn được hai người cùng viết xong hơn là một thất bại.

Serena không nói liệu US Open có phải điểm đến tiếp theo hay không; cô hiếm khi nói. Nhưng ý nghĩa của tuần này chưa bao giờ nằm ở điều kế tiếp. Nó nằm ở điều này — mặt sân, người chị, thêm vài điểm nữa — và nếu nhìn theo cách ấy, thất bại cách biệt hai điểm, kỳ lạ thay, lại gần với một chiến thắng hơn.

Thẻ: , , , ,

Thảo luận

Có 0 bình luận.