Phim

Steven Quale nhốt Tom Brittney trong một khoang máy bay định mệnh ở Hộp Đen: Chuyến Bay 298

Liv Altman

Tiền đề đủ cũ để nghe như chuyện dân gian và đủ cụ thể để đâm buốt. Một người đàn ông bay về nhà với một cỗ quan tài dưới khoang hàng. Bên trong là bạn gái anh, đã chết trong một chuyến leo núi họ cùng nhau đi. Ở đâu đó phía trên đất nước, khoang máy bay quanh anh thôi cư xử như một khoang máy bay. Các đồng hồ chỉ sai. Những người lạ ở hàng ghế bên cạnh trở nên đề phòng, rồi đơn giản là không còn đúng như đáng lẽ phải thế. Có thứ gì đó trên khoang đã không mua vé. Đó gần như là toàn bộ kiến trúc của “Hộp Đen”, một phim kinh dị hầu như không bao giờ tháo dây an toàn.

Điều khiến tiền đề ăn khớp là giao kèo lâu đời nhất của nỗi sợ trên không. Một chiếc máy bay vốn đã là nơi bạn trao đi quyền kiểm soát mà chỉ biết hy vọng. Thắt dây vào, và câu chuyện tự viết quanh sự bất lực của bạn, không lối ra, không mặt đất, không một ai để gọi. Steven Quale lấy sự đầu hàng thường nhật ấy và để nó lên men, cho đến khi những trục trặc có vẻ ít mang tính cơ khí mà nhiều tính cố ý hơn, và không thể tin nổi rằng hành khách sẽ cứ mãi là hành khách. Phim thuộc về một giá sách dài những câu chuyện về người bình thường bị niêm phong trong một cỗ máy giữa trời, từ con quỷ nhỏ thoáng hiện trên cánh máy bay cho tới vô số phim giật gân về khoang kín ra đời sau đó, và nó biết chính xác mình đang mượn những nỗi lo nào.

YouTube video

Tom Brittney gánh cả bộ phim, và ngay việc chọn diễn viên đã cho thấy nó muốn là gì. Anh vào vai Jeremy, người chịu tang mà nỗi đau là sự thật con người duy nhất còn vững vàng, trong khi mọi thứ thuộc về kỹ thuật và siêu hình quanh anh tan rã. Phần còn lại của danh sách hành khách, trong đó có Holly White, Betsy-Blue English, Georgina Leonidas, Boadicea Ricketts và Cel Spellman, đọc lên không hẳn như một tập hợp nhân vật được khắc họa, mà như một lát cắt của những người xa lạ bạn sẽ gặp trên bất kỳ chuyến bay đêm nào, và đó chính là dụng ý. Loại kinh dị này chỉ hiệu quả khi các nạn nhân đủ bình thường để thay thế cho chúng ta, và đủ có thể hoán đổi để bất kỳ ai trong số họ cũng có thể là người tiếp theo.

Quale là một lựa chọn lạ cho chất liệu chật hẹp đến vậy, và một phần chính điều đó khiến bộ phim trở nên thú vị. Anh dựng tên tuổi trên đại cảnh, trên những trường đoạn thảm họa hàng loạt được thiết kế công phu của dòng phim tai ương, những cơn bão, những xa lộ và những thứ rơi xuống từ trời. Ở đây anh thu hẹp tấm toan xuống một phim trường thân máy bay duy nhất và tự tay giữ gần như tất cả. Anh đạo diễn, tự vận hành máy quay và tự dựng phim. Bộ ba ấy thường báo hiệu một kẻ cuồng kiểm soát, một kinh phí nhỏ, hoặc cả hai, và bộ phim phơi bày sự gò bó ấy công khai. Một đạo diễn quen san phẳng các thành phố nay đang cố dọa bạn trong khoảng không của vài hàng ghế.

Dòng dõi quan trọng, bởi “Hộp Đen” không giả vờ phát minh lại điều gì, và nó mạnh hơn khi thừa nhận đúng như vậy. Nó thừa hưởng sự ngột ngạt của phim giật gân trong căn phòng khóa kín rồi ghép nó vào thứ kỳ lạ hơn, câu chuyện bị nhập, câu chuyện xâm lăng, mối ngờ rằng lỗi lầm hoàn toàn không nằm ở đường dây điện. Chừng nào phim còn giữ lại câu trả lời, sự căng thẳng còn được duy trì, bởi chính sự không biết mới là toàn bộ động cơ. Hành khách dò xét lẫn nhau để tìm dấu hiệu thay đổi đầu tiên, và bầu không khí tuần hoàn trong khoang bắt đầu giống như một hơi thở chung bị nén lại.

Rắc rối là bộ phim rốt cuộc quyết định mối đe dọa là gì, và chính ở quyết định ấy thiện cảm mỏng dần. Nó nghiêng mạnh về một giọng điệu hoang tưởng, kiểu thuyết âm mưu, vốn ăn khách hơn nhiều khi là gợi ý so với khi là lời giải thích, và một khi sổ sách siêu nhiên đã cân bằng thì chẳng còn mấy nỗi sợ để tiêu. Giới phê bình xem được nó trên màn ảnh phần lớn không bị thuyết phục, thừa nhận phần hồi hộp có hiệu quả vừa phải còn phần thần thoại thì kém xa. Guardian chấm hai trên năm sao. Khán giả thì gần như chẳng xem được, với tổng doanh thu phòng vé chưa bao giờ vượt qua mức sáu chữ số thấp. Một phim trường duy nhất có thể cô đặc nỗi sợ hoặc để lộ đường chỉ khâu, và cái này làm được mỗi thứ một chút.

Tom Brittney in the Steven Quale horror film Black Box Flight 298
Tom Brittney in Black Box: Flight 298 (2026)

Kịch bản do Stephen Susco viết, mở rộng từ một ý tưởng phim ngắn, và phần sản xuất đến từ Capstone Studios cùng Hammerstone Studios và Inzide Media, với kinh phí được cho là khoảng mười triệu đô la. Đó là món tiền khiêm tốn, chi gần như trọn vẹn cho một khoang máy bay khép kín được dựng để giam máy quay chặt chẽ chẳng kém gì hành khách. Phim dài gọn tám mươi lăm phút, xếp loại kinh dị và giật gân, và không đòi hỏi thêm một phút nào. Ngoài Brittney, dàn diễn viên được dựng nên từ những diễn viên phụ lành nghề chứ không phải những cái tên trên áp phích, điều hợp với một câu chuyện cần một đám đông đáng tin hơn là cần một ngôi sao.

Hiện chưa có ngày phát hành tại Việt Nam cho “Hộp Đen: Chuyến Bay 298”. Ở Mỹ phim đã có bản kỹ thuật số từ ngày bảy tháng bảy, còn ngoại lệ vẫn là Tây Ban Nha, nơi phim ra rạp đầy đủ vào ngày bốn tháng chín, một trong số ít thị trường cho chuyến bay 298 một cơ hội trên màn ảnh lớn thay vì màn ảnh nhỏ. Liệu một khoang máy bay khép kín có diễn hay hơn khi có những người lạ thở quanh bạn trong bóng tối hay không, một cách thật đúng lúc, lại là chuyện của thần kinh.

Diễn viên

Thẻ: , , , , ,

Thảo luận

Có 0 bình luận.