Bóng đá

World Cup 2026, vòng 16 đội: Hai ông lớn cùng gục ngã trong một ngày, Na Uy và Anh hẹn nhau ở tứ kết

Jack T. Taylor

Vòng 16 đội thường là nơi một kỳ World Cup gạn bớt những kẻ ngoài cuộc và cho các ông lớn khoảng thở. Lần này thì ngược lại. Giải đấu mất một nhà vô địch thế giới năm lần và mất luôn chủ nhà, cả hai chỉ trong một buổi chiều và một buổi tối, để rồi cuối cùng nhánh đấu chẳng còn giống chút nào với những gì hạt giống đã hứa hẹn.

Hãy bắt đầu từ nơi ồn ào nhất. Trên sân MetLife, Na Uy đứng chắn trước Brazil suốt bảy mươi chín phút mà không hề chớp mắt, rồi Erling Haaland kết liễu trận đấu theo đúng cái cách anh đã kết liễu bao nhiêu khoảnh khắc trong sự nghiệp: có mặt đúng nơi bóng rơi xuống và dứt điểm mạnh hơn bất kỳ ai dám. Andreas Schjelderup căng một quả tạt từ cánh trái, Haaland lao vào, và trận đấu Brazil dành cả tiếng đồng hồ để kiểm soát nghiêng hẳn về một phía. Đến phút chín mươi, anh nhân đôi cách biệt bằng một cú sút thấp trườn vào góc xa, và Na Uy có được lợi thế mà không đợt vùng lên nào của Brazil chạm tới nổi.

Nhưng câu chuyện thật sự lại nằm ở một khoảnh khắc sớm hơn. Phút mười bốn, Brazil được hưởng phạt đền và có cơ hội biến buổi tối thành điều bình thường. Ørjan Nyland phán đoán đúng hướng và đẩy được cú sút của Bruno Guimarães, và người ta có thể cảm nhận nhiệt độ trận đấu đổi thay. Brazil được dựng lên để chơi khi dẫn trước; rượt đuổi từ thế cân bằng mới là nơi những hoài nghi của họ trú ngụ, còn Na Uy — kỷ luật, đồ sộ ở trục giữa, sẵn lòng phòng ngự bao lâu cũng được — chưa từng trao cho họ lợi thế để nấp phía sau. Neymar sút thành công quả phạt đền ở phút bù giờ, một bàn thắng chẳng còn ý nghĩa gì ngoài sổ sách, trong trận đấu trông rất giống đêm World Cup cuối cùng của anh. Đó là một dòng mộ chí, không phải chiếc phao cứu sinh.

Với Na Uy, đây là lần đầu tiên trong lịch sử đất nước lọt vào tứ kết World Cup, và nó thuộc về một tiền đạo đã nhiều năm đứng ngoài nhìn vào sân khấu này. Hai bàn đưa Haaland lên bảy bàn cả giải, ngang bằng Lionel MessiKylian Mbappé trên đỉnh danh sách ghi bàn — nhưng vấn đề không nằm ở con số. Vấn đề là một cầu thủ luôn có thừa tố chất thể hình rốt cuộc được trao một khoảnh khắc đủ lớn để tương xứng, và anh không hề chùn bước. Chính sự không chùn bước ấy là phẩm chất Na Uy đã cưỡi lên suốt cả mùa hè, đưa họ đến nơi đất nước chưa từng đặt chân.

Gã khổng lồ còn lại đổ chậm hơn và ầm ĩ hơn nhiều. Trên sân Estadio Azteca, trước một biển người từng nuốt chửng những vị khách mạnh hơn thế này, Mexico đâm phải một Jude Bellingham tàn nhẫn nhất. Chủ nhà chưa thủng lưới bàn nào cả giải; Bellingham tự tay xé nát kỷ lục ấy ngay trước giờ nghỉ, hai lần, bằng những pha băng vào vòng cấm muộn mà không tiền vệ áo xanh nào theo kịp.

Rồi trận đấu đặt cho Anh câu hỏi mà họ từng thất bại. Jarell Quansah bị đuổi khỏi sân đầu hiệp hai, Raúl Jiménez rút ngắn cách biệt trên chấm phạt đền ngay sau phút sáu mươi, và bỗng chốc Anh thiếu người giữa tiếng gầm của Azteca, còn chủ nhà đánh hơi thấy lối thoát. Đây đúng là kịch bản từng hạ gục họ ở các giải đấu — đánh mất lợi thế, thần kinh rạn vỡ. Nhưng nó đã không xảy ra. Họ thu ngắn mặt sân, tận dụng người thừa, và khi quả phạt đền quyết định xuất hiện, Harry Kane dứt điểm với sự lạnh lùng chắc chắn chưa từng rời bỏ anh. Kỳ World Cup trên sân nhà của Mexico khép lại; hành trình của Anh đi tiếp.

Điều nó thay đổi là hình hài của nhánh đấu, và nó siết lại rất nhanh. Na Uy và Anh — hai đội cùng rời sân với tư cách kẻ thắng trong một ngày — giờ chạm trán nhau ở tứ kết: một kẻ ngoài cuộc đang cưỡi trên phong độ của chân sút hay nhất giải, đối đầu một đội vừa chứng minh mình biết chịu đựng và trụ vững. Bên kia nửa nhánh là Maroc và Pháp, những người đã ấn định cuộc hẹn từ hôm trước. Con đường đến chung kết đã mất đi lữ khách nhiều danh hiệu nhất và cả chủ nhà.

Bởi đó chính là sợi chỉ xuyên suốt cả hai kết quả, và nó xưa cũ nhất trong môn thể thao này. Một kỳ World Cup không tưởng thưởng cho đội có những cầu thủ hay nhất bằng cho đội giữ được cái đầu lạnh khi trận đấu trở nên xấu xí. Brazil có quả phạt đền và đánh mất mạch chơi ngay khoảnh khắc nó bị cản phá; Anh nhận thẻ đỏ và tìm ra cách đứng vững giữa cơn ồn ào. Một gã khổng lồ về nước và một chủ nhà ra đi cùng nó, khiến vòng tám đội trở thành một nơi lạnh lẽo hơn, khắc nghiệt hơn vì sự vắng mặt của họ.

Thẻ: , , ,

Thảo luận

Có 0 bình luận.