Bóng đá

World Cup 2026: xếp hạng những cầu thủ hay nhất lượt trận đầu tiên, và đứng đầu là một thủ môn

Xếp hạng không theo số bàn thắng mà theo việc ai đã uốn một trận đấu theo ý mình trọn vẹn nhất — từ màn chống cự của Vozinha trước Tây Ban Nha đến cú hat-trick của Messi, mười màn trình diễn định đoạt lượt trận đầu tiên.
Jack T. Taylor

Lượt trận đầu tiên của một kỳ World Cup cho bạn biết ai đã thực sự xuất hiện. Bốn mươi tám đội, mỗi đội một trận duy nhất, và bên trong đó là một nhúm cầu thủ không chờ được dẫn dắt nhẹ nhàng vào giải. Họ túm lấy cổ áo trận đấu và uốn nó theo ý mình. Đây là bảng xếp hạng những con người ấy — không phải mười người ghi nhiều bàn nhất, mà mười người áp đặt mình nhiều nhất.

Thứ tự tuân theo một quy tắc duy nhất. Một bàn thắng trong chiến thắng dễ dàng có giá trị thấp hơn một màn trình diễn đã cứu vãn, hoặc định đoạt, một cuộc đối đầu mà cầu thủ ấy không có quyền kiểm soát. Tầm vóc trận đấu và sự kháng cự bị khuất phục nặng ký hơn bảng tỉ số. Theo thước đo đó, người đứng đầu danh sách này chưa từng chạm bóng trong vòng cấm đối phương, và gần như không rời khỏi vòng cấm của chính mình.

1. Vozinha (Cabo Verde) — màn chống cự đã trụ vững

Một thủ môn dẫn đầu danh sách các tiền đạo nhờ vào điều anh từ chối cho phép. Tây Ban Nha tràn lên Cabo Verde từng đợt và gặp một người đàn ông bốn mươi tuổi không thể bị đánh bại, bảy pha cứu thua sâu, pha cuối cùng và xuất sắc nhất là cú đổ người hết cỡ chặn đứng Aymeric Laporte, một pha bóng chẳng có lý gì để ở ngoài lưới. Cabo Verde lần đầu dự World Cup; họ rời đi với một điểm trước một trong những ứng cử viên và với một thủ môn đã một mình quyết định rằng bảng tỉ số sẽ hòa. Sự bất khuất là phẩm chất không thể tập luyện mà có. Anh đã chơi chín mươi phút của nó.

2. Lionel Messi (Argentina) — tài nghệ không phai

Trong trận thứ hai trăm khoác áo Argentina, Messi trả lời câu hỏi duy nhất còn lại về anh bằng một cú hat-trick vào lưới Algeria, đưa anh ngang bằng Miroslav Klose trong vai trò chân sút mọi thời đại của World Cup, mười sáu bàn thắng trong một sự nghiệp từ chối kết thúc theo điều kiện của bất kỳ ai ngoài chính anh. Đó không phải lối chạy của một người trẻ. Đó là sự tiết kiệm của một người lớn tuổi — nửa mét khoảng trống được tìm thấy, độ nặng của đường chuyền không đòi hỏi gì ở người nhận, pha dứt điểm thực hiện như đã tập dượt. Argentina chưa bao giờ gặp nguy. Messi chỉ đơn giản chắc chắn điều đó.

3. Kylian Mbappé (Pháp) — khoảnh khắc kết liễu

Trong một giờ, Senegal khiến Pháp phải vất vả, ép họ, tin tưởng. Rồi Mbappé quyết định cuộc tranh luận đã kết thúc. Hai bàn trong một đợt bùng nổ kiềm chế ở hiệp hai, bàn thứ hai là cú sút sẽ sống lâu hơn kết quả, và chiến thắng 3-1 từng trông chẳng hề ngã ngũ đã xoay chuyển chỉ trong một pha tăng tốc của anh. Món quà không nằm ở chỗ anh nhanh. Nó nằm ở chỗ anh chọn đúng khoảnh khắc hàng thủ đã dồn lên và bất lực không thể lùi về. Pháp không kiểm soát trận đó. Số mười của họ dù sao cũng đã kết thúc nó.

4. Erling Haaland (Na Uy) — cơn đói của một người bị bắt phải chờ

Na Uy đã không tới được giai đoạn này suốt một thế hệ, và cầu thủ mang cơn hạn hán ấy ra sân đã bù lại thời gian đã mất ngay khoảnh khắc có cơ hội. Hai bàn và một kiến tạo trước Iraq, chiến thắng 4-1, một màn ra mắt World Cup được thực hiện với cơn thèm khát của người đã xem quá nhiều trận như thế từ nhà. Haaland chơi như thể bàn thắng nợ anh điều gì đó. Căn cứ vào đêm đầu tiên của anh trên sân khấu này, đúng là nó nợ, và anh có ý định đòi lại.

5. Harry Kane (Anh) — gánh nặng đội trưởng, được gánh vác

Các trận mở màn của Anh có thói quen là những thứ nặng nề, lo âu, và Croatia tới để khiến trận này không khác đi. Kane gánh sức nặng đó thay cho tất cả những người khác. Hai bàn, bảy cú sút, chín lần chạm bóng trong vòng cấm Croatia — một trung phong từ chối để dịp lớn thu nhỏ lối chơi của mình và kéo Anh tới chiến thắng 4-2 không tâng bốc ai nhưng trấn an thần kinh. Anh đã gánh đội này nhiều năm mà chưa có danh hiệu để biện minh cho điều đó. Anh dẫn dắt bước đầu tiên của một nỗ lực mới theo cách duy nhất anh biết: từ tuyến đầu.

6. Folarin Balogun (Mỹ) — sự thuộc về, được chứng minh

Một quốc gia chủ nhà dựa vào các tiền đạo để trông như thể họ thuộc về nơi đó, và Balogun dành chín mươi phút trước Paraguay để chứng minh rằng anh thuộc về. Hai bàn trong chiến thắng 4-1, bàn thứ hai cuộn vào góc cao khung thành với sự điềm tĩnh không tự nhiên đến với một cầu thủ vẫn đang trả lời những câu hỏi về việc nên khoác chiếc áo nào. Nước Mỹ cần một người khiến tiếng ồn của một kỳ World Cup trên sân nhà nghe như đã giành được chứ không phải được ban tặng. Tiền đạo của họ đã làm điều đó, và trông hoàn toàn thoải mái khi làm.

7. Michael Olise (Pháp) — bàn tay lặng lẽ đặt lên nhịp độ

Mbappé giành các tiêu đề báo từ trận gặp Senegal; Olise giành danh hiệu cầu thủ hay nhất trận, và hai điều đó liên quan đến nhau. Chiến thắng của Pháp đi qua một tiền vệ định nhịp, tìm thấy đường chuyền trước pha chạy chỗ, và khiến trận đấu chuyển động với tốc độ phù hợp với đội anh chứ không phải đối thủ. Có một loại cầu thủ định đoạt trận đấu mà không bao giờ tỏ ra vội vã, và Olise dành cả buổi tối để là đúng như thế — người nhạc trưởng để cho nghệ sĩ độc tấu tỏa sáng.

8. Yasin Ayari (Thụy Điển) — những bàn thắng anh không ăn mừng

Thụy Điển ghi năm bàn vào lưới Tunisia, và người ghi hai trong số đó đứng yên cả hai lần. Ayari, có cha là người Tunisia, từ chối ăn mừng trước đất nước mà một nửa câu chuyện của anh thuộc về — một hành động kiềm chế nhỏ bé, có chủ đích trong một đêm phóng túng. Màn trình diễn dứt khoát; sự im lặng sau đó nói cho bạn biết nhiều hơn về cầu thủ ấy. Thể thao luôn nhắc ta rằng những con người bên trong chiếc áo mang cả cuộc đời vào công việc, và đôi khi một trong số họ cho bạn thấy chính xác lằn ranh nằm ở đâu.

9. Ayyoub Bouaddi (Maroc) — sự gan dạ của một chàng trai mười tám tuổi

Brazil tưởng sẽ áp đảo tuyến giữa và thay vào đó gặp một thiếu niên không thể bị lay chuyển. Bouaddi, mười tám tuổi, dành chín mươi phút suy nghĩ nhanh hơn Casemiro và Bruno Guimarães, giữ bóng khi những cầu thủ lớn tuổi quanh anh để mất nó, và giúp Maroc giành trận hòa 1-1 mà các ứng cử viên biết ơn vì có được. Sự điềm tĩnh ở tuổi đó, giữa những con người đó, là điều hiếm hoi nhất mà lượt trận đầu tiên tạo ra. Maroc đã khai quật được một người mà phần còn lại của giải giờ đây sẽ phải tính đến.

10. Elijah Just (New Zealand) — điểm số không ai trao cho họ

Iran là ứng cử viên và bị buộc phải chia sẻ. Just ghi cả hai bàn của New Zealand trong trận hòa 2-2, một tiền đạo kéo một đội tồn tại bên rìa những giải đấu này tới một kết quả mà nó sẽ ghi nhớ rất lâu sau khi những cái tên lớn hơn đã quên trận đấu. Lượt trận đầu tiên thuộc về những màn trình diễn như của anh không kém gì những ngôi sao phía trên: một cầu thủ chẳng được trao lợi thế nào, vẫn lấy một điểm, vì chẳng ai bảo anh rằng anh không được phép.

Mười cầu thủ, một lượt trận, và một bảng xếp hạng đặt một thủ môn trên một người phá kỷ lục, bởi vì một kỳ World Cup không được định đoạt bởi ai ghi nhiều nhất trong những trận dễ — nó được định đoạt bởi ai từ chối khuất phục trong những trận khó. Các vị trí hạt giống sẽ lại bị thử thách trong vài ngày tới. Đây là những người gửi lời cảnh báo trước tiên.

Thẻ:

Thảo luận

Có 0 bình luận.