Quần vợt

DC Open: mưa làm hoãn trận chung kết – Jessica Pegula dẫn trước Alex Eala nhưng phải thắng hai lần

Jack T. Taylor

Mưa thường không quyết định một trận chung kết quần vợt. Nó chỉ làm gián đoạn — và rồi đặt ra cho tay vợt đang dẫn trước một câu hỏi mà bảng tỷ số không bao giờ hỏi: liệu bạn có thể làm lại điều đó không? Câu hỏi ấy đang đeo bám Jessica Pegula tại DC Open, nơi trận chung kết nữ bị tạm dừng khi cô đang dẫn trước, còn đối thủ Alex Eala vẫn tung đòn như thể chẳng có gì để mất.

Cách đọc dễ dàng nhất là thời tiết đã cứu kẻ yếu thế. Lý thuyết cho rằng đà thắng thuộc về người đang lên khi trận đấu dừng lại, và một sự gián đoạn kéo dài khiến hạt giống phải ngồi chờ trong lo lắng. Nhưng cách đọc ấy đánh giá sai đối tượng cụ thể mà nó nhắm tới. Pegula đã xây dựng cả sự nghiệp dựa trên một thứ mà sự gián đoạn thử thách nhất: lặp lại một màn trình diễn đáng tin cậy, từng điểm một, bất kể bầu không khí ra sao. Cơn bão không phá vỡ nhịp điệu của cô, mà chỉ yêu cầu cô chứng minh mình có thể tìm lại nó lần thứ hai.

Khi trọng tài cuối cùng ra hiệu tạm dừng tại Rock Creek Park, Pegula đã thắng set đầu 6-4 và đang bị dẫn 1-2 ở set hai, Eala giao bóng, sau chưa đầy 55 phút quần vợt thực tế. Trận đấu đã bị xáo trộn suốt cả buổi chiều — giờ bắt đầu lúc trưa bị nuốt chửng bởi giông bão, khởi động lại vài giờ sau, rồi sét đánh buộc sân đóng cửa cho đến đêm. Những gì được dự định là một lễ đăng quang ngày Chủ nhật đã trở thành một nhiệm vụ ngày thứ Hai, trận chung kết được lệnh tiếp tục vào giữa trưa với các tay vợt nam vẫn đang chờ lượt sau đó.

Đối với Eala, sự tạm dừng đóng băng một trong những hành trình gây sốc nhất mà giải đấu từng chứng kiến. Hai mươi mốt tuổi và đến từ Philippines, cô vào chung kết sau khi loại Zheng Qinwen, đương kim vô địch Leylah Fernandez, tay vợt số 10 thế giới Elina Svitolina và nhà vô địch bốn Grand Slam Naomi Osaka — một danh sách tên tuổi đủ làm vinh dự cho một hạt giống hàng đầu, bị quét sạch bởi một tay vợt vẫn đang theo đuổi danh hiệu tour đầu tiên. Đó là câu chuyện mà người trung lập muốn thấy: tân binh không biết sợ, chỉ còn một chiến thắng nữa là đạt được điều lịch sử, được tặng thêm một đêm để mơ về nó.

Pegula là lý do giấc mơ ấy chưa kết thúc. Tay vợt số 3 thế giới đã từng ở đây, tại thành phố này và ở vị trí này — cô vô địch Washington bảy năm trước, và đang săn tìm danh hiệu thứ mười hai trong sự nghiệp. Cô cũng đã từng đánh bại Eala trước đây, vượt qua cô trong trận bán kết ba set tại Miami năm ngoái, kiểu trận đấu thưởng cho chính sự kiên nhẫn mà một đêm nghỉ ngơi đòi hỏi. Nếu sự gián đoạn mời gọi Eala cảm nhận không khí trận đấu, nó mời gọi Pegula làm điều cô luôn làm: đặt lại về số không và bắt đầu đánh vào những điểm mạnh của mình.

Đó là sự tàn nhẫn thầm lặng của việc dừng trận, và nó nghiêng về điểm mạnh của hạt giống, chứ không phải xa rời chúng. Eala phải bước ra sân và xây dựng lại tâm thế đang nâng đỡ mình; Pegula chỉ cần bước ra sân. Một set và một break ngăn cách họ, và tay vợt bảo vệ khoảng cách đó là người có lối chơi hoàn toàn dựa trên việc từ chối bị lay chuyển. Tiếng còi của trọng tài bắt gặp Eala với quả bóng trong tay và năng lượng của tân binh đang lên cao — và rồi lấy đi sân đấu trước khi cô kịp sử dụng nó.

Các nhà vô địch thường được tạo ra trong những đoạn đường không ai lên kế hoạch, và lần này được viết bởi thời tiết. Khi họ trở lại, Pegula không cần phải xuất sắc. Cô chỉ cần là chính tay vợt trước cơn mưa — điều mà, trong suốt sự nghiệp, luôn là thứ khó ngăn chặn nhất trên thế giới.

Thẻ: , , , ,

Thảo luận

Có 0 bình luận.