Quần vợt

Novak Djokovic đang dẫn trước ở US Open thì thể lực gục ngã

Jack T. Taylor

Bảng tỷ số sẽ đọc như một cuộc phục kích, và các tiêu đề sẽ gọi đó là cú sốc lớn nhất trong sự nghiệp của Novak Djokovic. Hãy xem trận đấu thay vì kết quả, và một điều kỳ lạ, buồn hơn hiện ra. Trên sân Arthur Ashe, Djokovic không bị đánh bại về mặt chiến thuật hay bị đánh trả mạnh hơn. Trong những khoảng thời gian dài, anh là người đàn ông tốt hơn trên sân. Sau đó, cơ thể anh rời khỏi cuộc tranh luận, và anh không có cách nào gọi nó trở lại.

Anh thua set mở màn trong loạt tiebreak và đáp trả theo cách các nhà vô địch làm — bằng cách giành hai set tiếp theo, siết chặt thế trận, khiến tay vợt trẻ người Argentina bên kia lưới trông đúng như vị thế của anh: một kẻ ngoại đạo thấp hơn nhiều bậc. Anh dẫn 2-1. Đó là sự tàn nhẫn: tennis vẫn hiện hữu. Thứ thất bại là thân thể chứa đựng nó.

Những gì đến sau thật khó xem. Anh nôn mửa ngay bên sân, và không chỉ một lần. Anh ôm lấy bàn chân bị chuột rút. Anh được điều trị lưng trước set cuối và, trong một khoảnh khắc, ngồi xuống cố kiềm nước mắt — một nhà vô địch 24 Grand Slam bị giảm xuống chỉ còn vật lộn với chính cơ thể mình. Anh không thể giao bóng với tốc độ tối đa nữa. Những trái bóng liên tục bay khỏi dây vợt của Navone thành winner, không phải vì chúng không thể đỡ được mà vì Djokovic không thể đuổi theo một pha bóng dài đến cùng.

Sau trận, anh từ chối lý giải dễ dàng về một đêm tồi tệ. “Đó là điều tôi đã phải mang theo, không may, hầu như mọi trận đấu trong năm nay,” anh nói — nôn mửa, ói mửa, một cơ thể “bắt đầu sụp đổ, về cơ bản là chuột rút và đau.” Đó không phải là lời kể của một người bị phục kích một lần. Đó là lời kể của một người đang chiến đấu với thời gian, và thua cuộc.

Hãy dành cho Mariano Navone sự ghi nhận xứng đáng, nhưng hãy chính xác. Tay vợt 25 tuổi không hất Djokovic ra khỏi sân; anh ta từ chối để Djokovic rời đi. Anh ta kéo dài mọi pha bóng, cứu từng quả, buộc đối thủ đánh thêm một quả nữa, cứu break point này đến break point khác cho đến khi cái nóng và năm tháng làm thay công việc của anh ta. Đó là một kế hoạch dành cho đúng đối thủ này vào đúng đêm này — sự kiên nhẫn như vũ khí chống lại một cơ thể có hạn. Đến hai set cuối, lỗi của Djokovic tràn về, và Navone chỉ cần ở lại.

Sổ kỷ lục lưu giữ những sự thật khô khan. Đây là lần đầu tiên Djokovic thua trận mở màn Grand Slam kể từ năm 2006, lần đầu tiên bị loại ngay vòng một tại US Open — nơi anh chưa từng rơi vào trước vòng ba. Một mạch thắng vòng một kéo dài 78 trận đã kết thúc. Anh đến New York với thể trạng gần như không sẵn sàng, chỉ có một trận đấu kể từ Wimbledon và một thất bại ở vòng mở màn Cincinnati, và điều đó hiện ra khi trận đấu yêu cầu cơ thể anh trả lời một câu hỏi khó.

Thước đo lớn hơn là điều quan trọng với anh. Anh đang săn đuổi danh hiệu Grand Slam thứ 25, kỷ lục sẽ đứng một mình, và anh đã trải qua 12 Grand Slam mà không giành được một chiếc nào — một cơn hạn hán dài như bất kỳ anh từng trải qua. Cuộc đuổi bắt không kết thúc ở đây. Nhưng giờ nó chạy qua một cơ thể nôn mửa và co giật trong những đêm ẩm ướt, mất bốn tiếng rưỡi để gục ngã, trước những đối thủ đã nhận ra rằng họ chỉ cần trụ lâu hơn anh.

Cú forehand vẫn chạm đích. Phản xạ vẫn lóe sáng. Mọi thứ Djokovic cần để giành một Grand Slam vẫn còn nguyên vẹn, ngoại trừ một thứ anh không thể luyện tập để có lại — một cơ thể vẫn còn đứng vững khi set thứ năm tới. Đâu đó, phần còn lại của nhánh đấu đã ghi nhận: bạn không còn phải đánh bại Novak Djokovic nữa. Bạn chỉ cần giữ anh ta trên sân đủ lâu để anh ta tự đánh bại chính mình.

Thẻ: , , , , ,

Thảo luận

Có 0 bình luận.