Bóng đá

Ancelotti lấy đi vẻ đẹp của Brazil và đặt cược vào kỷ luật cho ngôi sao thứ sáu

Carlo Ancelotti nói thẳng rằng Brazil không còn một Pelé hay một Ronaldo, rồi dựng nên một đội bóng đồng tình với ông: phòng ngự chắc, chờ đợi, đánh nhanh. Đất nước dạy cả thế giới cách chiến thắng đẹp giờ đang cố chiến thắng bằng cách kìm nén.
Jack T. Taylor

Có một câu Carlo Ancelotti nói bằng giọng phẳng lặng của người đọc bản tin thời tiết, một câu lẽ ra đã châm ngòi cho cuộc tranh cãi ở mọi quán bar tại Rio. Brazil, ông nói, không còn một Pelé hay một Ronaldo, không còn thiên tài nào trên băng ghế dự bị đủ sức định đoạt một trận đấu chỉ bằng một chạm bản năng. Ông không nói để làm tổn thương ai. Ông nói như một bản phân công. Và bản phân công ấy chính là toàn bộ câu chuyện của đội bóng này.

Bởi đất nước từng dạy phần còn lại của thế giới tin rằng chiến thắng và cái đẹp là một đã lặng lẽ đồng tình với ông suốt một năm. Vinícius Júnior, tiền đạo nguy hiểm nhất thế hệ của mình, giờ mô tả công việc của chính anh bằng ngôn ngữ của một người phòng ngự để mưu sinh: giữ đội hình, giữ tuyến, chờ đợi, và trừng phạt khi đối thủ dâng lên quá đà. Brazil lẽ ra không nói theo cách đó. Brazil này đã học cách nói như vậy.

Sự khước từ, và vì sao nó có thể là lựa chọn khôn ngoan

Nét định hình đội bóng này không phải tài hoa. Đó là sự sẵn lòng sống thiếu nó. Ancelotti là huấn luyện viên ngoại quốc đầu tiên Brazil trao chiếc áo, và việc bổ nhiệm ấy tự nó đã là một lời thú nhận: niềm tin cũ rằng chỉ tài năng thôi rồi sẽ đưa họ về đích đã đâm vào bức tường sau hai thập kỷ bị loại ở tứ kết và những lần tan vỡ trên chấm phạt đền.

Đổi lại, ông cho họ cấu trúc. Một hàng thủ không vỡ vụn khi trận đấu trở nên ồn ào, một tuyến giữa biết bọc lót thay vì phiêu lưu, một hàng công không trung phong cố định, gồm những cầu thủ hoán đổi và băng lên muộn để trừng phạt nửa giây sau sai lầm. Đó rõ ràng là một đội bóng của Ancelotti: cân bằng, kiên nhẫn, dị ứng với hỗn loạn. Tài hoa vẫn còn trong ngôi nhà ấy. Ông chỉ khóa cửa lại và giữ chiếc chìa khóa.

Không gì kể rõ điều đó hơn những gì xảy ra với người suốt một thập kỷ chính là hiện thân của Brazil. Neymar có tên trong danh sách, được gọi lại ở tuổi ba mươi tư với một đầu gối đã tái tạo và một cơ thể từng phản bội anh hơn một lần. Nhưng Ancelotti định nghĩa vai trò của anh không chút cảm tính: anh ở đây vì anh có thể giúp ích, một phút, năm phút, chín mươi phút hay một quả phạt đền. Người mang jogo bonito bị thu lại thành một phương án dự phòng. Không phải sự phản bội, mà là một phán quyết.

Danh sách triệu tập bảo vệ cùng một luận điểm. Raphinha và Matheus Cunha gánh bàn thắng, Endrick mười chín tuổi là canh bạc cho tương lai, còn Vinícius là người duy nhất được phép phá vỡ cấu trúc khi thời khắc thật sự đến. Casemiro và Marquinhos chia nhau tấm băng đội trưởng và giữ bộ khung. Những người ở nhà nói nhiều hơn những người được gọi: Richarlison, Gabriel Jesus, Savinho, João Pedro và Thiago Silva nhìn danh sách công bố mà không có tên mình. Ancelotti không chọn hai mươi sáu cầu thủ Brazil tài hoa nhất, mà chọn hai mươi sáu người vừa với ý tưởng.

Lễ bốc thăm cho cuộc thử nghiệm khoảng thở. Brazil mở màn ở bảng C trước Maroc tại New Jersey, rồi gặp Haiti ở Philadelphia và khép lại trước Scotland ở Miami. Chỉ Maroc — đội từng loại Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha trên đường vào bán kết kỳ World Cup trước — trông giống một phép thử thật sự cho việc liệu sự kìm nén mới có trụ vững trước một đối thủ từ chối dâng cao hay không. Bảng đấu nằm trong tầm tay; còn giải đấu lại là chuyện khác, cũng như sức nặng của nỗi chờ đợi nay đã kéo dài hai mươi tư năm kể từ chức vô địch gần nhất.

Và đây là điều cấu trúc không thể giải quyết. Sớm hay muộn, Brazil này sẽ gặp một đêm loại trực tiếp cân bằng, xấu xí, thời gian cạn dần, kiểu đêm mà kế hoạch đã làm xong phần việc của nó mà chẳng tạo ra gì. Bản năng từng dựng nên linh hồn bóng đá của đất nước sẽ gào lên bảo họ phá vỡ đội hình, thử đường chuyền bất khả thi, hãy là Brazil. Ancelotti đã dành một năm dạy họ đừng nghe theo tiếng nói ấy. Canh bạc của ông, táo bạo nhất của một huấn luyện viên Brazil trong một thế hệ, là đội bóng mang về ngôi sao thứ sáu sẽ là đội sẵn lòng nhất ngừng làm chính mình. Chẳng bao lâu nữa chúng ta sẽ biết liệu một dân tộc có thể được rèn để từ bỏ bản tính của mình, hay bản tính, ở phút tám mươi chín, luôn có tiếng nói sau cùng.

Thảo luận

Có 0 bình luận.