Bóng đá

Brazil thắng Haiti, dẫn đầu bảng C nhưng ứng viên vô địch chỉ chơi hay đúng một hiệp

Jack T. Taylor

Trong bốn mươi lăm phút ở Philadelphia, Brazil trông đúng như đội bóng mà phần còn lại của World Cup phải dè chừng. Matheus Cunha đẩy bóng vào lưới ở pha mở tỉ số lộn xộn, rồi ít phút sau ghi bàn thứ hai chẳng cần phải xin lỗi ai. Ngay trước giờ nghỉ, Vinicius Junior đối mặt Johny Placide và dứt điểm như cách một người đã làm điều đó cả nghìn lần trong đầu. Ba bàn, một hiệp, ứng viên gừ gừ thỏa mãn. Rồi họ dừng lại.

Hiệp hai mới là dấu hiệu. Haiti, vốn đã bị loại và đã thua Scotland, chuyển từ hàng thủ năm người sang sơ đồ 4-4-2 phẳng hơn và chỉ đơn giản mời Brazil tiếp tục. Brazil từ chối. Cường độ từng xé toang hiệp một bốc hơi, bóng bắt đầu luân chuyển thong thả, và một trận đấu lẽ ra thành một lời tuyên bố lại thành một màn trình diễn không ai buồn khép lại. Carlo Ancelotti có sạch lưới, ba bàn thắng và ngôi đầu bảng C. Thứ ông không có là câu trả lời cho câu hỏi duy nhất quan trọng.

Bởi đây là phần khó chịu, phần mà tỉ số được dựng lên để che giấu: thắng Haiti 3-0 gần như chẳng nói gì về việc Brazil có phải ứng viên hay không. Haiti đến World Cup này với tư cách đội nhẹ ký nhất bảng và ra về với không điểm, hai trận thua. Đánh bại họ một cách thoải mái không phải bằng chứng của một ứng viên; đó là khoản phí tối thiểu. Trận thực sự mang thông tin là trận trước đó, hòa Morocco 1-1, khi một đối thủ có kế hoạch và có đôi chân để thực thi nó đã khiến Brazil trông tầm thường.

Không điều nào trong số đó phủ nhận mặt tốt. Cunha là cầu thủ hay nhất sân, và cách biệt là rõ ràng. Có một phiên bản Brazil nhiều năm qua chờ Vinicius tự mình định đoạt trận đấu, và một phiên bản cứ bị loại ở vòng knock-out đúng vì thiếu nguồn nguy hiểm thứ hai khi anh bị vô hiệu hóa. Cunha là lập luận chống lại số phận đó. Sự cơ động của anh cho Brazil một trọng tâm, một tiền đạo tấn công khung thành chứ không phải đường biên, và cú đúp của anh chính là mẫu trung phong mà một đội bóng giải đấu cần khi đối thủ lùi sâu.

Vấn đề là tất cả những gì đến sau tiếng còi nghỉ. Ứng viên không bị chôn vùi bởi những đội họ buộc phải thắng; họ bị chôn vùi bởi chính thói quen của mình, và Brazil đã phơi bày thói quen tệ nhất giữa thanh thiên bạch nhật. Dẫn ba bàn và đi bộ, họ để một đối thủ chẳng còn gì để mất định đoạt nhịp độ một giờ cuối. Trước Haiti, điều đó không mất gì. Trước kẻ phòng ngự bảy mươi phút rồi đâm bạn bằng phản công, chính sự tụt giảm tập trung ấy là cách một kỳ World Cup kết thúc.

Và có một cái giá trong đêm đó, ngay cả trong một trận 3-0. Raphinha ngã xuống khi không có đối thủ nào gần kề, lập tức xin thay người và rời sân trước giờ nghỉ, Rayan vào thay. Một chấn thương căng cơ không va chạm biến chiều sâu đội hình từ chủ đề bàn tán thành vấn đề hằng ngày, và hàng công Brazil, dù lắm tên tuổi, không sâu đến mức mất một tiền đạo cánh đá chính rồi nhún vai cho qua.

Đây là chỗ cái mác ứng viên phải được xử lý một cách trung thực. Brazil đến Bắc Mỹ với tư cách ứng viên không phải vì những gì họ trình diễn trong chuyến đi này. Họ đến với tư cách ứng viên vì chiếc áo, vì tài năng trên giấy, vì sức nặng của năm ngôi sao. Đó là một di sản, không phải một cuộc chinh phục. Qua hai trận, đội của Ancelotti tạo ra một trận hòa nhạt nhòa trước đối thủ kỷ luật nhất bảng và một trận thắng đậm khởi đầu chớp nhoáng trước đối thủ yếu nhất. Cộng lại: đó không phải chân dung một đội tuyển đã tự giải quyết được chính mình.

Những người bênh vực màn trình diễn sẽ chỉ vào bảng xếp hạng, và bảng xếp hạng là thật: dẫn đầu, bước vào lượt cuối gặp Scotland với số phận trong tay mình. Thắng nhẹ rồi điều tiết cũng vẫn được tính, và nhà vô địch tìm ra số khác khi các trận đấu siết lại. Lập luận ấy có sẵn cho Brazil và nó không hề ngớ ngẩn. Nhưng nó đòi bạn tin vào một số mà chưa ai thực sự thấy.

Khoảnh khắc định nghĩa trận đấu này không phải một bàn thắng. Đó là một giờ dài và phẳng lặng sau những bàn thắng, khi một ứng viên có một đối thủ đã gục ngã trước mặt và chọn sự thoải mái thay vì sự tàn nhẫn. Những đội mạnh nhất tận dụng những giờ ấy. Brazil tận dụng giờ của mình để nghỉ, và nghỉ ngơi cứ trót lọt cho đến ngày nó không còn trót lọt. Cái mác ứng viên sống sót qua đêm nay vì kết quả gánh nó. Nhưng thắng Haiti 3-0 không phải một phán quyết: đó là một sự trì hoãn. Vòng knock-out không kết thúc ở giờ nghỉ.

Thảo luận

Có 0 bình luận.