Bóng đá

Uruguay thắng cả thế kỷ nhờ chịu đựng; Bielsa đặt cược họ sẽ thắng nhờ vây ráp

Jack T. Taylor

Hãy nhìn mười giây đầu tiên sau khi Uruguay mất bóng. Không có lùi về, không có hai tuyến bốn người dựng lại đội hình, không có lấy một nhịp thở. Có một cầu thủ lao thẳng vào người vừa nhận bóng, phía sau là người thứ hai đã rời khỏi đối thủ của mình để nhảy vào phương án chuyền kế tiếp, và phía sau nữa là người thứ ba, đến mức kẻ đang giữ bóng được một giây rưỡi bỗng chẳng còn một chỗ sạch nào để đặt bóng xuống. Uruguay xưa nay không thắng theo cách đó. Marcelo Bielsa định cho họ thắng theo cách đó bây giờ.

Trong gần như suốt lịch sử bóng đá của mình, đất nước này làm điều ngược lại. Họ phòng ngự khung thành như một đường biên giới. Họ lùi lại, nhe răng, hấp thụ sức ép và bắt bạn trả giá đắt cho một sai lầm duy nhất ở đầu sân bên kia. Có một từ khó dịch cho điều ấy: garra, móng vuốt, cái nắm chặt, thứ mà một quốc gia nhỏ bám lấy khi đã quyết rằng không một nước lớn nào lay chuyển được mình. Hai chức vô địch thế giới và một dân số chỉ vừa đủ lấp đầy một thành phố đăng cai đều đứng trên sự từ chối ấy. La Celeste không chơi hơn cả thế giới. Họ sống sót qua nó.

Bielsa đã nhìn vào di sản đó và chọn tiêu nó theo cách khác. Người ta gọi ông là El Loco, và ông không huấn luyện sự sinh tồn, ông huấn luyện sự truy đuổi. Uruguay của ông vây ráp một kèm một khắp mặt sân, từng cầu thủ bị xích vào một đối thủ, quả bóng bị săn ngay khoảnh khắc nó vừa mất chứ không bị che chắn rồi chờ đợi. Ở giải đấu gần nhất với lứa cầu thủ này, các con số không phải của một đội canh giữ biên giới mà của một đội đi xâm chiếm nó: những pha đoạt bóng cao lặp đi lặp lại, chín bàn ghi được, chỉ một bàn thua trong vòng bảng thắng mà không hề vấp váp. Câu hỏi đi theo ông tới World Cup này vừa đơn giản vừa khổng lồ. Có thể thay đổi thứ một quốc gia bám lấy khi trận đấu trở nên xấu xí hay không?

Bản danh sách thiếu một cái tên

Câu trả lời rõ ràng nhất của Bielsa đến dưới dạng một sự vắng mặt. Khi danh sách cuối cùng được đọc lên, Luis Suárez không có trong đó. Chân sút vĩ đại nhất lịch sử Uruguay, sáu mươi chín bàn cho đội tuyển, có mặt ở mọi kỳ World Cup kể từ lần ra mắt khi còn là một cậu bé, sẽ không có lời chia tay trên sân khấu thế giới mà bóng đá đã viết sẵn một nửa cho anh. Anh đã rút khỏi đội tuyển rồi để hé cửa lại; có lúc anh cũng nói rằng phương pháp của Bielsa đã làm rạn nứt phòng thay đồ. Cánh cửa vẫn đóng. Cùng với nó là mọi sự lãng mạn về việc đội bóng này lẽ ra phải trông như thế nào.

Thay cho sự lãng mạn là một bản vẽ thi công. Bielsa gọi ba tiền đạo thực thụ, chỉ ba, với Darwin Núñez là điểm tựa duy nhất trong vòng cấm, phía sau là Federico Viñas và Rodrigo Aguirre. Phần còn lại của sức nặng tấn công do những người chạy được xếp là tiền vệ nhưng có thể dạt biên gánh vác, được chọn vì đôi chân và vì sự sẵn lòng dùng đôi chân ấy. Bộ khung không đánh lừa ai: Federico Valverde đẩy động cơ từ trung tâm, Manuel Ugarte và Rodrigo Bentancur phủ kín khoảng sân hai bên, Ronald Araújo neo giữ một hàng thủ được dựng để bảo vệ vạch giữa sân ngang với bảo vệ vòng cấm nhà. Đây không phải đội hình dựng quanh một người dứt điểm. Đây là đội hình dựng quanh sự bứt chạy.

Ý tưởng và điều nó đòi hỏi

Bóng đá của Bielsa là thứ khó duy trì cho tốt nhất ở cấp đội tuyển, vì nó không bao giờ cho một cầu thủ ẩn mình. Không có vùng nào để lùi xuống, không có mười phút yên ả nào để đi bộ. Bạn kèm người của mình, bạn bứt tốc khi anh ta bứt tốc, bạn tự đoạt lại bóng, nếu không cả cấu trúc sẽ rò nước. Làm đúng, nó bóp nghẹt, và Uruguay có những vận động viên để làm cho đúng: Valverde có thể vây ráp bằng hai người, Ugarte tồn tại để cắt đường chuyền đầu tiên, Núñez biến một pha đoạt bóng thành cú dứt điểm trong bốn nhịp chạm. Phần thưởng là đối thủ không bao giờ được yên vị, không bao giờ chơi được thứ bóng đá kiểm soát kiên nhẫn vốn bửa toang một khối phòng ngự thấp. Bạn không phòng ngự mối nguy; bạn xóa pha triển khai trước khi nó bắt đầu.

Sự phơi mình chính là mặt trái của sức mạnh. Một đội đẩy tất cả lên đi săn là một đội mà chỉ một đường chuyền sạch xuyên qua nếu vượt được lớp vây ráp, và một hàng thủ canh giữ khoảng trống mênh mông sau lưng thì tốt nhất nên nhanh và gan dạ. Araújo có cả hai. Anh cũng là cầu thủ mà thân thể không phải lúc nào cũng ban cho anh trọn một mùa giải liền mạch. Hệ thống không có chỗ dư, và đó vừa là ý nghĩa vừa là rủi ro của nó.

Đôi chân và tháng sắp tới

Mọi World Cup đều là một bài kiểm tra cho thân thể, và kỳ này được dựng để trừng phạt nó nặng hơn bất kỳ kỳ nào trước: bốn mươi tám đội, ba quốc gia, cái nóng, độ cao và những chuyến bay nén vào vài tuần. Một đội vây ráp tiêu hao nhiều hơn một đội co cụm. Đó là phép tính Bielsa đã chấp nhận, và vì thế danh sách của ông đọc lên vừa như một giáo án thể lực vừa như một đội hình xuất phát. Ngay cả lựa chọn già nhất của ông cũng nói điều khác: Fernando Muslera, ba mươi chín tuổi, trở lại từ cảnh giải nghệ ở đội tuyển để đứng trong khung gỗ, sợi chỉ cuối cùng nối với cái Uruguay từng phòng thủ biên giới, được giữ lại vì sau một hàng thủ dâng cao, kinh nghiệm nặng hơn tuổi trẻ chưa từng sống qua một trận loại trực tiếp.

Phong độ cho ý tưởng sự tín nhiệm chứ không cho sự bảo đảm. Chính cái Uruguay từng quét sạch bảng đấu ở giải châu lục gần nhất cũng cạn nhiên liệu ở các vòng quyết định và kết thúc ngoài bục vinh quang, một lời nhắc rằng cường độ thắng ba trận đầu dễ hơn ba trận cuối. Một tháng là quãng dài để đòi một đội chơi ở nhịp độ ấy. Người nâng cúp thường là người vẫn còn chạy nổi ở tuần cuối, không phải người chạy nhiều nhất ở tuần đầu.

Lá thăm và tấm gương trong đó

Bảng đấu trao cho Uruguay một lối vào sạch sẽ và một bài thi khó ở cuối. Saudi Arabia và Cape Verde là những trận một đội của Bielsa được dựng để thắng bằng vây ráp cao và ra đòn sớm. Rồi đến Tây Ban Nha, và cùng nó là phép thử sắc bén nhất của toàn bộ canh bạc. Tây Ban Nha thắng bằng cách giữ bóng, bằng cách bắt bạn rượt theo một bài toán bạn không với tới, bằng cách biến quyền kiểm soát bóng thành sự nghỉ ngơi. Uruguay muốn lấy đúng quả bóng đó đi trước khi Tây Ban Nha kịp lấy nó để tự trấn an. Một bên là vật thể bất di bất dịch của sự kiểm soát kiên nhẫn, bên kia là sức mạnh không thể cản của vây ráp: cuộc chạm trán sẽ nói cho ta biết bóng đá hôm nay nghiêng về phía nào khi cả hai ý tưởng được chơi với trọn niềm tin.

Phán quyết

Uruguay không phải đội tài năng nhất giải và sẽ không nhận mình là vậy. Thứ họ có là một bản sắc đang được dựng lại có chủ đích dưới một huấn luyện viên tin vào nỗ lực hơn sự thoải mái, và một thế hệ vận động viên đủ tốt để gánh cuộc tái thiết. Garra cũ là sự từ chối thua, được thể hiện bằng cách chịu đựng. Bielsa đòi chính sự từ chối ấy thể hiện theo chiều ngược lại, bằng cách không bao giờ để đối thủ được thở. Nếu nó trụ được một tháng, La Celeste là đội không ai muốn bốc trúng, đội biến kế hoạch hay nhất của bạn thành một cuộc chạy mà bạn không hề muốn. Nếu đôi chân gục trước ý tưởng, họ sẽ là câu chuyện đẹp đã hụt hơi. Dù thế nào, họ cũng sẽ không ngồi chờ để biết. Chừng đó Bielsa đã quyết thay họ rồi.

Thảo luận

Có 0 bình luận.