Bóng đá

Suốt một thập kỷ Mỹ gọi đây là đội tuyển hay nhất của mình — World Cup sân nhà là lúc phải chứng minh

Họ chưa bao giờ có dàn cầu thủ giỏi đến thế và cũng chưa từng giành được thứ gì đáng kể.
Jack T. Taylor

Có một câu mà bóng đá Mỹ tự nhắc với mình lâu đến mức đã mòn nhẵn, như một đồng xu qua quá nhiều bàn tay. Đây là thế hệ cầu thủ tài năng nhất mà đất nước này từng sản sinh. Câu ấy được nói trước mỗi đợt tập trung, mỗi vòng loại, mỗi giải đấu, và điều khiến người ta bối rối là nó đúng. Những cái tên là thật, các câu lạc bộ cũng vậy. Một tiền đạo đá chính ở Milan. Một tiền vệ nhiều năm đứng trong phòng máy của Juventus. Một trung phong được Monaco mua về, một hậu vệ trái được Fulham tin dùng, một bộ khung gồm những cầu thủ ở các đại gia châu Âu không chỉ góp mặt mà còn giữ được chỗ. Với một quốc gia hàng chục năm xuất khẩu thủ môn và tinh thần chiến đấu, điều đó giống như một cuộc phục hưng.

Vậy mà câu nói ấy luôn kéo theo một khoảng lặng, phần mà không ai nói hết thành lời: và nó chưa thắng được thứ gì đáng kể. Tài năng đã được đổi ra ở mọi nơi, trừ đúng cái ô cửa duy nhất quan trọng. Vòng 16 đội rồi về nước ở World Cup gần nhất, bị loại bởi một Hà Lan đơn giản là biết cách khép lại một trận đấu loại trực tiếp. Một trận chung kết mùa hè thua ngay trên sân nhà trước Mexico. Và một năm mở màn bằng trận thua đậm trước Bỉ cùng một thất bại nhạt nhòa trước Bồ Đào Nha. Khoảng cách giữa những cầu thủ này ở câu lạc bộ và thứ mà đội tuyển trở thành khi khoác lên màu áo là câu đố định nghĩa cả một thế hệ. World Cup sân nhà là khoảnh khắc câu đố thôi không còn là lý thuyết.

Không còn chỗ để hoãn lời chứng minh

Bởi lần này không còn nơi nào để đẩy câu hỏi sang. Một kỳ World Cup trên đất mình lấy đi mọi cú hạ cánh êm mà một đội tuyển học cách dựa vào. Không có vòng loại nào để sống sót, không có chặng vượt chướng ngại châu lục, không có chuyến bay dài hay độ cao thù địch nào để xếp vào mục lý do. Mỹ bước thẳng vào giải với tư cách chủ nhà, như lần gần nhất, khi một đội Mỹ khác lọt vào vòng hai và để thua trước nhà vô địch sau đó. Lịch thi đấu là của họ. Các sân vận động là của họ. Tiếng gầm sẽ là của họ. Và lần đầu tiên trong đời thế hệ này, toàn bộ sức nặng của những gì người ta kỳ vọng từ tất cả những điều đó cũng là của họ.

Bảng đấu cũng chẳng cho một lời bào chữa, và đó là một áp lực tự thân. Người Mỹ mở màn gặp Paraguay ở California, rồi đối đầu Australia trong tiếng gào ẩm ướt của Seattle, và khép lại trước Thổ Nhĩ Kỳ. Đó là một lá thăm mà bất cứ chủ nhà nào cũng ký mà không chớp mắt: không có hạng nặng châu Âu, không có quý tộc Nam Mỹ, chẳng có gì trong ba trận ấy mà một đội với gốc gác câu lạc bộ thế này phải sợ. Điều đó nghĩa là niềm an ủi quen thuộc — kiểu thua rồi chỉ tay vào nhánh đấu — đã biến mất trước cả khi bóng lăn. Thoát khỏi bảng ấy chỉ là làm điều mà tài năng đòi hỏi. Không thoát được, và sẽ chẳng có ai trên khán đài hay trên bảng xếp hạng để hứng lấy lỗi lầm.

Một huấn luyện viên được thuê để vô địch, không phải để vượt qua vòng bảng

Đó là mâu thuẫn mà Mauricio Pochettino được gọi đến để hóa giải, và cách ông được tuyển dụng cho thấy liên đoàn cuối cùng đã coi chuyện này nghiêm túc đến mức nào. Họ không đôn người từ trong nhà lên hay với tay tới một cái tên nội địa an toàn. Họ trả tiền cho một người Argentina từng xây dựng những đội bóng ở Tottenham, ở Paris và ở Chelsea, một nhà cầm quân nổi tiếng với việc nhận những lứa cầu thủ tài năng nhưng dễ vỡ và trao cho họ một bộ xương sống. Và ngay từ ngày đầu, ông từ chối nói thứ ngôn ngữ của sinh tồn. Ông không nói mục tiêu là ra khỏi vòng bảng, hay làm đất nước tự hào, hay bất cứ câu thận trọng nào mà người ta nấp sau. Ông nói đội phải nghĩ lớn. Phải nhắm tới chức vô địch. Với một chương trình mà trần nhà là một vòng 16 đội ngụy trang thành sự tiến bộ, điều đó gần như là dị giáo, và ông nói thế một cách có chủ đích.

Mối nguy của một người như vậy cũng chính là ưu điểm của ông. Pochettino không hạ thấp xà ngang để phòng thay đồ thấy dễ chịu, và một đội hình được tâng bốc suốt mười năm không phải lúc nào cũng biết phải làm gì với một huấn luyện viên xem lời khen là chuyện bên lề. Năm của ông khởi đầu tệ — hai trận giao hữu thua đó, nhất là trận tan tác trước Bỉ, kiểu kết quả khiến cả một quốc gia thót bụng khi giải đấu đã ở trước mắt. Ông chất hậu phương theo chiều sâu, mười hậu vệ trong danh sách, và phía trên chỉ một tiền vệ phòng ngự đích thực, Tyler Adams, một sự cân bằng để lộ một người đang chuẩn bị cho những phút mà tài năng phía trên im tiếng. Ông không dựng một đội để làm lóa mắt. Ông dựng một đội để giữ thần kinh trong những trận mà những người tiền nhiệm đã không giữ nổi.

Tấm băng đội trưởng đã nói ra tất cả

Nếu bạn muốn ô cửa rõ nhất nhìn vào điều Pochettino thật sự nghĩ về nhóm này, chỉ cần xem ông trao băng đội trưởng cho ai. Ông không trao cho Christian Pulisic, gương mặt của chương trình và cầu thủ hay nhất của nó. Không trao cho Weston McKennie, đầy ngông nghênh và những vết sẹo Serie A. Ông thậm chí không trả nó lại cho Tyler Adams, người đã đeo nó ở tuổi hai mươi ba tại World Cup gần nhất và đưa một đội trẻ ra khỏi vòng bảng với sự điềm tĩnh thật sự. Ông trao nó, bằng sắc lệnh của riêng mình, cho Tim Ream — một hậu vệ ba mươi tám tuổi, người nhiều tuổi nhất đội, được chọn, theo chính lời Pochettino, vì những gì anh mang lại cho nhóm bên ngoài sân cỏ cũng nhiều như trên sân. Không phải cuộc bỏ phiếu của đội, vị huấn luyện viên nói. Đó là quyết định của tôi.

Đọc đúng lựa chọn ấy thì nó là toàn bộ luận đề của đội trong một hành động duy nhất. Đội hình tài năng nhất lịch sử nước Mỹ đã được vị chuyên gia đắt tiền thuê về để sửa chữa cho biết rằng vấn đề của nó chưa bao giờ là thiếu chất lượng. Đó là thiếu cái thứ ít hào nhoáng mà Ream mang theo: sự vững vàng, các chuẩn mực, tiếng nói trong đường hầm khi một bàn thua lọt lưới và những nghi ngờ cũ lại bắt đầu thì thầm. Người ta không bổ nhiệm một người ba mươi tám tuổi làm đội trưởng vượt lên trên chòm sao ngôi sao trẻ vì nghĩ đội thiếu tài năng. Người ta làm thế vì đã quyết rằng tài năng chưa bao giờ là thứ còn thiếu.

Những người sẽ phải trả lời

Các ngôi sao tất nhiên vẫn là câu chuyện trên mặt cỏ, bởi họ buộc phải thế. Pulisic vẫn là người bẻ cong một trận đấu khi đội cần bẻ cong nó, cầu thủ mà mọi toan tính đi qua. McKennie và Adams cho tuyến giữa đôi chân và độ gắt. Hai biên và phía trên là những pha băng lên của Tim Weah, những di chuyển của Folarin Balogun, cơn đói của Ricardo Pepi, sự sáng tạo của Malik Tillman, tài năng bị trì hoãn từ lâu của Gio Reyna — một sự dư thừa tấn công mà nửa giải đấu phải thèm muốn. Phía sau, Antonee Robinson bay lên cánh trái, Sergiño Dest và Chris Richards gánh hàng thủ, và vị trí trong khung gỗ vẫn bỏ ngỏ như nó dường như luôn bỏ ngỏ với đất nước này. Nguyên liệu thô không phải là nỗi lo. Nó chưa bao giờ là.

Điều không một bản danh sách nào giải quyết được là câu hỏi duy nhất từng có ý nghĩa với những cầu thủ này: liệu, khi giải đấu siết lại và một trận loại trực tiếp nhe răng, phiên bản này của nước Mỹ cuối cùng có chơi đúng tầm vóc tài năng của mình thay vì co rúm trước nó. Mọi thứ của mùa hè này được sắp đặt để câu trả lời là có. Khán giả nhà, lá thăm dễ chịu, vị huấn luyện viên không chớp mắt, người đội trưởng dày dạn được đưa vào đúng để giữ thần kinh. Chỉ còn phải cung cấp phần mà không danh sách hay lá thăm nào có thể trao tay: bằng chứng, cuối cùng, rằng cả thập kỷ hứa hẹn đang chỉ về một điều có thật. Suốt mười năm người ta bảo nước Mỹ rằng họ giỏi. Đây là giải đấu họ phải cho thấy điều đó.

Thảo luận

Có 0 bình luận.