Bóng đá

Tuyển Mỹ hạ Australia mà không có Pulisic — và lời giải của Pochettino cho thấy họ vẫn cần anh đến mức nào

Sáu điểm, một trận giữ sạch lưới, vé vào vòng knock-out — và Mauricio Pochettino giải bài toán Pulisic bằng cách xếp hai tiền đạo. Nhưng chiến thắng đến từ thế trận và sai lầm của Australia, chứ không phải một cách xuyên thủng khối phòng ngự dày đặc được thiết kế sẵn. Đó là bài kiểm tra mà một ứng viên vô địch vẫn phải vượt qua.
Kenji Nakamura

Hãy rút Christian Pulisic ra khỏi một đội bóng được xây quanh anh, và bạn sẽ thấy cấu trúc bên dưới thực ra là gì. Đội tuyển bóng đá quốc gia Hoa Kỳ mất đi cầu thủ có ảnh hưởng nhất vì chấn thương bắp chân, vậy mà vẫn kiểm soát Australia ngay từ tiếng còi khai cuộc, giữ bóng gần hai phần ba thời gian và bước vào vòng knock-out với mành lưới sạch sẽ. Nhìn vào bảng tỉ số, nó đọc lên như một ứng viên vô địch đang khẳng định vị thế. Nhưng hãy xem hai bàn thắng được tạo ra thế nào, và một câu hỏi thú vị hơn hé mở: đội bóng này làm gì khi thế trận buộc phải biến thành bàn thắng?

Đội hình xuất phát cho thấy Pochettino đang nghĩ gì. Không có Pulisic, ông không cố thay một nhạc trưởng bằng một nhạc trưởng khác. Ông thêm vào một tiền đạo thứ hai. Ricardo Pepi đá chính bên cạnh Folarin Balogun, và tuyển Mỹ dâng cao gây sức ép, hai tiền đạo dẫn đầu một thế pressing khiến Socceroos không có lối thoát sạch sẽ khỏi phần sân nhà. Đó là một huấn luyện viên đánh đổi sáng tạo lấy áp lực. Nếu không cạy được ổ khóa, hãy tì vào cánh cửa cho đến khi có thứ gì đó lung lay.

Trong phần lớn trận đấu, nó vận hành đúng như thiết kế. Australia là một đội có tổ chức nhưng hữu hạn, đến để bảo vệ vòng cấm và phản công vào khoảng trống mà một đối thủ dâng cao để lại phía sau. Pochettino từ chối để lộ khoảng trống ấy. Tyler Adams ngồi trước hàng thủ bốn người, dọn dẹp số ít quả bóng lọt qua; Weston McKennie và Malik Tillman dâng lên hỗ trợ hai tiền đạo thay vì triển khai chậm từ tuyến dưới. Tuyển Mỹ ghim Australia lại, giành bóng ở vị trí cao và biến trận đấu thành một cuộc vây hãm. Sáu mươi ba phần trăm thời lượng kiểm soát bóng không phải ngẫu nhiên trước một đội sẵn lòng nhường nó cho bạn. Đó là kế hoạch, và kế hoạch đã được giữ vững.

Rồi hãy nhìn các bàn thắng. Bàn đầu đến trong mười lăm phút mở màn, và nó đến từ sức ép chứ không phải từ một mảng miếng phối hợp. Balogun kéo giãn sang trái và chuyền sệt một quả tạt cắt ngang khu vực sáu mét; Cameron Burgess, vươn người phá bóng trước khi Pepi kịp chạm, lại đưa nó vào lưới nhà. Bàn thứ hai, ngay trước giờ nghỉ, là một cú đổi hướng: Sergiño Dest dứt điểm từ ngoài vòng cấm, bóng chạm chân một cầu thủ Australia rồi đổi quỹ đạo, và Alex Freeman đọc đường bay mới nhanh nhất để hoàn tất. Hai bàn thắng, cả hai đều là sản phẩm của việc tuyển Mỹ ép Australia về vòng cấm nhà họ và chờ một sai lầm — và chẳng bàn nào là một pha bóng người Mỹ có thể vẽ lên bảng chiến thuật rồi tái hiện theo ý muốn.

Đây là sự phân biệt quan trọng, và nó không phải một lời than phiền. Buộc đối thủ mắc sai lầm là một kỹ năng; một đội pressing tốt và tạt bóng có chủ đích xứng đáng nhận những pha đổi hướng và phản lưới nhà mà nó giành được, và tuyển Mỹ xứng đáng với những bàn này. Nhưng có một khác biệt giữa một đội bóng bóp nghẹt đối thủ cho đến khi đối thủ vỡ, và một đội bóng biết chính xác — trước một khối phòng ngự dày đặc — mình sẽ ghi bàn bằng cách nào. Cái đầu là một phương pháp để thắng những đội đến để thủ rồi rạn nứt. Cái thứ hai mới là thứ tách một ứng viên vô địch thực thụ khỏi một chủ nhà mạnh. Trên bằng chứng của trận này, Pochettino đã dựng được cái đầu và vẫn đang tìm cái thứ hai.

Lý do nằm ở người không có mặt trên sân. Pulisic là lời đáp của tuyển Mỹ cho một hàng thủ dày đặc — cầu thủ nhận bóng giữa các tuyến, kéo theo một hậu vệ và bằng những pha đi bóng làm méo cả hình dạng của hàng phòng ngự. Rút anh ra, đội bóng không ngừng vận hành; nó ngừng có một lời giải được thiết kế cho đúng bài toán mà một ứng viên vô địch bị buộc phải giải đi giải lại trong một giải đấu, ấy là phá khối những đối thủ không chịu dâng lên. Thế pressing hai tiền đạo là một phản hồi tốt cho sự vắng mặt ấy. Nó cũng là một phản hồi phụ thuộc vào việc đối thủ chịu chiều theo. Australia đã chiều theo. Một đội pressing đáp trả, hay giữ bóng với bất kỳ chút tự tin nào, sẽ không trao cho tuyển Mỹ phần sân đã làm nên màn trình diễn này — và rồi câu hỏi ai mở khóa khối thấp quay lại, và nó xưa nay chỉ có một lời đáp hay.

Dù vậy, chớ nhầm đây với một buổi tối tồi. Có chất thực sự ở đây, vượt khỏi cách các bàn thắng đến. Mành lưới sạch là phần đáng khích lệ nhất: Adams trước hàng thủ, Chris Richards và đội trưởng Tim Ream phía sau anh, Antonee Robinson và Freeman bó vào trong — tuyển Mỹ gần như không cho Australia gì trong chuyển trạng thái, mà đó chính là nơi đội bóng này từng bị trừng phạt trong lịch sử. Balogun dẫn dắt tuyến đầu bằng kiểu di chuyển khiến thế pressing vận hành ngay cả khi nó không mang lại quả bóng anh muốn. Pepi biện minh cho lựa chọn bằng việc ghì các hậu vệ và cho khối dâng cao một điểm tựa thứ hai. Đây là một chiến thắng được kiểm soát, chín chắn, chuyên nghiệp, và sau trận mở màn bốn bàn trước Paraguay, nó đưa tuyển Mỹ vào vòng mười sáu đội sớm một lượt. Sáu điểm và hiệu số cộng năm là công việc của một đội bóng nghiêm túc.

Nhưng “nghiêm túc” và “ứng viên vô địch” không phải cùng một từ, và một World Cup trên sân nhà chính là nơi khoảng cách giữa chúng bị phơi bày. Vòng knock-out sẽ không gửi đến Australia. Nó sẽ gửi đến một đội giữ bóng, hoặc một đội thủ sâu và thách tuyển Mỹ tìm đường xuyên qua mà không tựa vào một sai lầm. Giờ Pochettino có bài toán dễ chịu hơn để giải — ông đã đi tiếp, có thể cho đôi chân nghỉ, có thể chờ bắp chân Pulisic — nhưng bài tập chiến thuật là không thể nhầm lẫn. Thế pressing và tiền đạo thứ hai giành cho ông phần sân; phần sân giành cho ông hai món quà; những món quà giành cho ông trận đấu. Đặt chuỗi đó cạnh một đối thủ mạnh hơn, mắt xích yếu là hiển nhiên. Tuyển Mỹ cần một cách biến sự kiểm soát thành bàn thắng mà không cần đối phương mắc sai lầm trước.

Vẫn còn thời gian, và vẫn có một lối quay về phiên bản dễ thở hơn của đội bóng này. Nếu bắp chân Pulisic ổn lại, tiền đạo thứ hai có thể nhường chỗ, nhạc trưởng trở về giữa các tuyến, và câu hỏi tự nó trả lời theo cách nó vẫn luôn trả lời. Đó là phán quyết lặng lẽ của một buổi tối nhìn chung thoải mái: tuyển Mỹ chứng minh họ có thể áp đặt một trận đấu lớn mà thiếu cầu thủ hay nhất, và trong chính chín mươi phút ấy lại chứng minh phần khó khăn của việc làm ứng viên vô địch vẫn chạy qua anh đến nhường nào. Họ đã đi tiếp. Còn họ có phải ứng viên vô địch hay không lại là một bài kiểm tra khác, mà Australia thì chưa bao giờ là người ra đề ấy.

Thảo luận

Có 0 bình luận.