Bóng đá

Mexico của Aguirre đã trở nên khó bị đánh bại; World Cup sân nhà sẽ hỏi ai thắng trận đấu mà đội không kiểm soát

Jack T. Taylor

Suốt gần ba mươi năm, Mexico đến mỗi kỳ World Cup mang theo cùng một lời hứa và cùng một khiếm khuyết, buộc chặt vào nhau. Lời hứa là cảm giác bóng: đôi chân nhanh, những pha phối hợp một-hai trong không gian hẹp, một đất nước say mê trái bóng và muốn bạn phải thấy điều đó. Khiếm khuyết hiện ra ngay khoảnh khắc trái bóng bị lấy đi. Một đội tuyển phòng ngự như thể đang xin lỗi, mà bất cứ ai sẵn sàng chơi xấu xí trong chín mươi phút đều có thể kéo họ ra khỏi kế hoạch.

Mexico này là một con thú khác, và bạn cảm nhận điều đó qua cách họ chịu đựng. Aguirre đã dùng nhiệm kỳ thứ hai để lột bỏ khỏi đội tất cả những gì không phải là sức đề kháng. Điều tốt nhất ở họ bây giờ là tuyến dưới: César Montes và Johan Vásquez trấn giữ trung tâm, hai con người to lớn thắng cả bóng một lẫn bóng hai, một hàng thủ gần như không thủng lưới qua một loạt dài trận giao hữu. Họ co cụm, giữ khối đội hình chặt, để bạn cầm bóng ở nơi không gây đau, rồi phản công. Đây không phải El Tri của hoài niệm. Đây là El Tri được dựng để khó bị đánh bại — và lần này đó không phải lời khen nửa vời.

Lịch thi đấu đã tử tế với họ vào đúng thời điểm. Là chủ nhà, họ mở màn cả giải gặp Nam Phi tại Estadio Azteca, thánh đường của Thành phố Mexico sắp trở thành sân vận động duy nhất trên thế giới tổ chức ba kỳ World Cup, sau 1970 và 1986. Từ đó bảng đấu đi qua Hàn Quốc và Cộng hòa Séc, một lá thăm đặt ra câu hỏi đầu tiên nhẹ nhàng hơn bất cứ điều gì Mexico đối mặt trong một thế hệ. Hàn Quốc mang mối nguy thật sự nơi đội trưởng và lối pháo cắn xé; người Séc có tổ chức và khó chịu. Nhưng không ai trong ba đội nên làm một chủ nhà đã định hình và đang sung sức phải sợ. Trên giấy, Mexico là ứng viên về nhất bảng A — và lần này tờ giấy không nói dối.

Đó là thứ xa xỉ kỳ lạ của chiến dịch này, và cũng là cái bẫy của nó. Nhiều năm liền câu chuyện Mexico xoay quanh bức tường: vòng mười sáu đội mà đất nước cứ lao vào hết lần này đến lần khác. Lần này bảng đấu không phải chướng ngại. Đội của Aguirre đủ tốt, đủ kỷ luật, đủ chiều sâu nơi hàng dưới để kỳ vọng đi tiếp, và khán đài nhà sẽ gánh họ qua những trận sít sao. Câu hỏi thành thật đã dời sâu hơn vào nhánh đấu. Không còn là liệu Mexico này có sống sót. Mà là liệu một đội dựng nên để chống chịu có làm được điều kia: thắng một trận họ không kiểm soát, trước một đối thủ từ chối cho mượn trái bóng.

Sức đề kháng đưa bạn đi xa, rồi con đường cạn. Một hàng thủ và một tình huống cố định có thể giữ bạn đứng vững đến muộn trong một trận knock-out; Montes và Vásquez dâng lên ở một quả phạt góc là thứ gần nhất với một cơ hội chắc chắn mà đội này sở hữu. Nhưng sẽ có một đêm, trước một nước Pháp hay một Brazil, khi kế hoạch trụ vững mà trận đấu vẫn đòi một bàn thắng từ hư không — tia sáng của người làm với trái bóng điều mà cấu trúc không thể. Đó chính xác là con người Mexico thiếu một cách ổn định suốt nhiều năm. Raúl Jiménez dẫn dắt hàng công với kinh nghiệm để giữ nó và kết liễu cái ít ỏi đến chân, nhưng anh là điểm tựa, không phải nhà ảo thuật. Đội được dựng để từ chối. Ở đâu đó nó phải học cách lấy.

Canh bạc của Aguirre cho câu hỏi ấy có một cái tên và mười bảy tuổi. Gilberto Mora đã chiến đấu trở lại sau cơn đau vùng háng phá hỏng đầu năm của cậu để có mặt trong danh sách, và cậu mang phẩm chất mà phần còn lại của đội chia khẩu phần cẩn thận: bản năng làm điều mà kịch bản không yêu cầu. Quanh cậu, vị huấn luyện viên tin vào con mắt của chính mình hơn là những cái tên, gạt Hirving Lozano sau một mùa giải nhạt nhòa ở San Diego FC và chọn theo chức năng, không theo trang bìa. Mora là sự xa xỉ duy nhất: canh bạc rằng đội không vỡ cũng có thể, khi cần, tỏa sáng.

Rồi có người đã thấy hết thảy. Guillermo Ochoa, giờ bốn mươi tuổi, đã đưa sự nghiệp đến bờ lịch sử: chỗ trong danh sách giữ anh cách một bước để gia nhập cùng Lionel MessiCristiano Ronaldo, những người duy nhất chơi sáu kỳ World Cup. Dù găng tay có thuộc về anh trong đêm khai mạc hay không, sự hiện diện của anh nói lên cách Aguirre muốn đội này suy nghĩ: bình tĩnh, dày dạn, dị ứng với hoảng loạn. Cả dự án là một lập luận chống lại thói quen cũ của Mexico: tự đánh bại chính mình.

Vậy là họ bước ra đầu tiên, vào tiếng gầm của Azteca, mang theo hy vọng của cả một đất nước và, lần đầu sau một thời gian dài, một kế hoạch tương xứng. Bảng đấu nên nghiêng về phía họ. Sự ủng hộ sân nhà biến một đội vững thành một đội rắn. Phía bên kia chờ đợi bài kiểm tra mà Mexico chưa vượt qua trong ký ức người đang sống: khoảnh khắc khi khó bị đánh bại không còn đủ, khi giải đấu thôi hỏi bạn có trụ được không và bắt đầu hỏi bạn có thắng không. Aguirre đã dựng nửa đầu câu trả lời ấy tốt hơn bất cứ ai trông đợi. Nửa sau không trật tự nào bảo đảm. Trên sân nhà, trước mắt một thế hệ, El Tri sắp biết mình thật ra là đội bóng nào.

Thẻ: ,

Thảo luận

Có 0 bình luận.