Phim

Câu Chuyện Đồ Chơi 5: Woody và Buzz đối đầu màn hình thay thế trò chơi

Liv Altman

Suốt ba thập niên, các phim Câu Chuyện Đồ Chơi vận hành bằng một động cơ duy nhất, lặng lẽ mà tàn nhẫn: nỗi sợ bị gạt sang một bên. Woody và cả nhóm đã sống sót qua chiếc thùng trên gác xép, qua nhà trẻ như một nhà tù và qua cuộc trao tay đầy trìu mến cho một đứa trẻ mới, lúc nào cũng thất thế trước thời gian. Phần năm đổi đối thủ. Lần này thứ thay thế lũ đồ chơi không phải là những món đồ chơi khác. Thứ thay thế chúng là một màn hình.

Kẻ đối địch tên là Lilypad, một chiếc máy tính bảng hình con ếch xuất hiện trong phòng của Bonnie và lặng lẽ sắp xếp lại sự chú ý của cô bé. Đó là nước đi sắc bén nhất mà loạt phim từng thực hiện với chính tiền đề của mình. Một thương hiệu sinh ra từ bộ phim điện ảnh đầu tiên hoàn toàn làm bằng hoạt hình máy tính nay dựng nên câu chuyện về những vật thể biết cử động đánh mất một đứa trẻ vào tay một thiết bị phát sáng: những món đồ chơi làm từ mã lệnh, đối đầu với màn hình mà chính loại mã ấy nuôi dưỡng. Trailer dàn dựng nó gần như một cảnh kinh dị, Woody và Jessie nhìn từ phía sau, ngước mắt lên thứ đã chiếm mất đứa trẻ của họ.

YouTube video

Toy Story 5

Dàn lồng tiếng cho thấy bộ phim muốn biến Lilypad thành kiểu mối đe dọa nào. Greta Lee, vừa bước ra từ dòng phim chính kịch người lớn tiết chế vốn hiếm khi ghé vào phòng thu lồng tiếng của Pixar, cho chiếc máy tính bảng mượn giọng. Đó là một tín hiệu có chủ đích. Thiết bị này không được dựng thành một nhân vật phản diện hoạt hình cười khành khạch, mà thành một thứ điềm tĩnh, hợp lý và quyến rũ một cách kín đáo, cái giọng lúc nào cũng còn một thứ nữa để cho bạn xem. Tom Hanks và Tim Allen trở lại trong vai Woody và Buzz, bộ đôi giờ gánh sức nặng của một tình bạn mà khán giả đã chứng kiến già đi, còn Jessie của Joan Cusack được đẩy lên tuyến đầu của xung đột.

Andrew Stanton đạo diễn, McKenna Harris đồng đạo diễn, và lựa chọn ấy tự nó đã là một luận điểm. Stanton chính là nhà làm phim Pixar đã thực hiện bộ phim mang tính định nghĩa của hãng về những màn hình nuốt chửng sự chú ý của con người: một đoạn mở đầu gần như không lời về một cỗ máy cô đơn, tiếp đó là con tàu vũ trụ chở đầy những con người quá mải kết nối đến mức không nhìn nhau. Giao cho ông một Câu Chuyện Đồ Chơi về máy tính bảng chẳng hề kín đáo chút nào. Nó đặt người hoài nghi màn hình rõ ràng nhất của thương hiệu trở lại chiếc ghế, với đúng đề tài ông từng nhiều lần xoay quanh, sau một quãng dài rời xa việc đạo diễn hoạt hình. Quãng ấy ông dành cho phim người đóng và sản xuất, và sự trở lại nghe ít giống một vòng vinh danh hơn là một người viết quay về khép lại một luận điểm còn bỏ ngỏ.

Điều khiến tiền đề này phong phú hơn một bài giảng kiểu đồ-chơi-tốt-công-nghệ-xấu là loạt phim luôn hiểu sự lỗi thời từ bên trong. Chính Buzz khởi đầu như món đồ chơi mới sành điệu khiến Woody thấy mình thừa thãi. Các phim biết rằng kẻ mới đến bóng bẩy không tự động trở thành kẻ thù; đôi khi đó chỉ là thứ tiếp theo mà đứa trẻ yêu thích. Câu hỏi Lilypad đặt ra là liệu một màn hình có thể được lồng vào cùng một logic như một vệ binh không gian năm xưa, hay nó đại diện cho một mất mát thuộc loại hoàn toàn khác: sự chú ý trôi đến nơi mà lũ đồ chơi không thể đi theo.

Đằng sau tất cả là một truyền thống lâu đời hơn. Những câu chuyện về đồ chơi chờ được yêu thương kéo dài từ Chú Thỏ Nhung đến Pinocchio, và luôn xoay quanh nỗi khiếp sợ bị xếp xó. Điều bộ Câu Chuyện Đồ Chơi đầu tiên làm là dời nỗi lo âu xưa cũ ấy vào thời đại máy móc và kể nó bằng chính phương tiện đang thay thế hoạt hình vẽ tay. Một chương thứ năm chỉ đích danh màn hình là kẻ phản diện, theo một nghĩa nào đó, là thương hiệu đang chất vấn chính nguồn gốc của mình: những món đồ chơi sinh ra từ một công nghệ đột phá, nay đóng vai kẻ bị thay thế.

Rủi ro cũng rõ ràng không kém. Câu Chuyện Đồ Chơi 3 đã trao cho loạt phim một cái kết trọn vẹn vào hàng hiếm có của hoạt hình Mỹ, còn phần bốn vốn đã chơi như phần vĩ thanh của một phần vĩ thanh. Một phần năm phải trả lời mối ngờ rằng câu chuyện được giữ cho sống chỉ vì thương hiệu quá giá trị để cho nghỉ hưu. Cũng có chút tiện lợi khi một bom tấn Disney, bản thân nó rồi sẽ nằm trong một ứng dụng phát trực tuyến trên máy tính bảng, lại cảnh báo trẻ em về máy tính bảng. Nhân vật phản diện mặt ếch trong trailer trông hơi thô, và cái thô chính là gam mà thương hiệu này từng vấp ngã. Liệu Stanton có khiến màn hình trở thành một đối thủ thực sự thay vì một bài học hay không, đó mới là toàn bộ cuộc chơi.

Dàn lồng tiếng quanh các vai chính rất dày. Conan O’Brien, Forky của Tony Hale, Craig Robinson và Ernie Hudson gia nhập lớp cư dân mới của phòng đồ chơi, trong khi băng ghế kỳ cựu giữ vững thế giới trước đó: Annie Potts vai Bo Peep, Rex của Wallace Shawn, Hamm của John Ratzenberger, Trixie của Kristen Schaal và Keanu Reeves trở lại trong vai Duke Caboom. Taylor Swift đóng góp một ca khúc gốc, “I Knew It, I Knew You”, cho phần nhạc phim. Phim dài 102 phút và do Pixar Animation Studios thực hiện cho Walt Disney Pictures.

Hiện chưa có ngày khởi chiếu chính thức tại Việt Nam cho Câu Chuyện Đồ Chơi 5, trong khi phần lớn các thị trường quốc tế ra mắt ngay trong tuần này. Với một loạt phim đã dành cả đời để dàn dựng chuyện gì xảy ra khi một đứa trẻ bước tiếp, việc biến đối thủ thành chính thiết bị thực hiện cuộc bước tiếp ấy hoặc là ý tưởng sắc bén nhất của thương hiệu trong nhiều năm, hoặc là khoảnh khắc nó rốt cuộc lặp lại chính mình. Dòng dõi cho nó hưởng sự nghi ngờ có lợi. Phần còn lại, màn hình sẽ định đoạt.

Diễn viên

  • Scarlett Spears — Bonnie (voice)

Thẻ: , , , , ,

Thảo luận

Có 0 bình luận.