Phim

Robert Downey Jr. trở lại Marvel không phải Iron Man mà là Doctor Doom

Martha O'Hara

Khung hình đầu tiên mà Marvel muốn khán giả ghi nhớ ở Avengers: Ngày Tận Thế cố tình chật kín. Ngay chính giữa poster chủ đạo là một bóng người đeo mặt nạ trong sắc xanh lục và thép, còn ánh sáng quanh đó tách thành ba nhiệt độ: sắc vàng ấm của vị thần sấm ở một bên, sắc xanh lạnh của một gia đình mặc đồng phục ở bên kia, và phía sau là màu tím sẫm của những dị nhân chưa từng chung màn ảnh với các anh hùng này. Bố cục được dựng lên để trông quá tải. Chính sự quá tải đó là toàn bộ ý đồ.

Bộ phim kéo các anh hùng ra khỏi ba vũ trụ điện ảnh riêng biệt và đặt họ vào thế đối đầu với một kẻ thống trị duy nhất. Mối đe dọa mang tính sống còn và dàn diễn viên khổng lồ, nhưng chủ đề thật sự của phim lại là chính hình học của cú giao thoa: liệu những nhóm nhân vật được xây trên các quy mô và tông giọng khác nhau có thể chung một câu chuyện mà không sụp xuống thành một bản danh sách. Marvel ở đây không bán cốt truyện mà bán mật độ, và đặt cược rằng riêng mật độ ấy đủ để kéo khán giả trở lại rạp.

YouTube video

Chính việc chọn diễn viên là lập luận. Robert Downey Jr., gương mặt từng khởi động cả loạt phim, trở lại không phải trong vai người hùng mở màn mà là Victor von Doom, kẻ độc tài mặc giáp muốn kết thúc tất cả. Anthony và Joe Russo, hai đạo diễn dàn dựng hai phần khép lại Avengers trước đó, lần này trao sức nặng của phim cho một phản diện thay vì một đội hình. Quanh nhân vật này, một góc khung hình thuộc về nhóm Avengers hiện tại: Thor của Chris Hemsworth, Sam Wilson của Anthony Mackie, Yelena Belova của Florence Pugh, Scott Lang của Paul Rudd. Pedro Pascal, Vanessa Kirby và Ebon Moss-Bachrach đưa Fantastic Four vào từ một góc riêng trên bản đồ Marvel. Magneto của Ian McKellen, Cyclops của James Marsden và Gambit của Channing Tatum mở lại thế giới dị nhân từng nằm trong tay một hãng phim khác suốt hai thập niên.

Anh em nhà Russo dựng tên tuổi trên khả năng điều phối đám đông. Màn đối đầu ở sân bay, cú biến mất của nửa vũ trụ, đoạn kết du hành thời gian: bản năng của họ là xem cảnh hoành tráng như một bài toán hậu cần, tạo cho dàn diễn viên đông đảo cảm giác một kế hoạch đang được thi hành ngay tức thì. Ngày Tận Thế yêu cầu họ chơi lại nước cờ đó xuyên qua những vũ trụ vốn chưa bao giờ được thiết kế để chạm vào nhau. Đây là nhiệm vụ khó hơn mọi phim Avengers một dòng thời gian mà họ từng làm, bởi chính những đường nối giữa các thế giới này là câu chuyện, chứ không phải chi tiết có thể làm mượt trong khâu chỉnh màu. Hai lần trước khi khép lại một chu kỳ, phim tự tổ chức quanh một sự vắng mặt trung tâm — một anh hùng để tiếc thương, hay một phản diện để ngăn chặn. Lần này họ thừa hưởng cả một bộ bài đầy đủ mà không có nhân vật chính rõ ràng, và trailer cẩn thận không cho biết rốt cuộc máy quay thuộc về ai.

Thứ trailer bán là chất liệu trước khi bán cốt truyện. Bộ giáp của Doom hiện lên như một tác phẩm điêu khắc, đầy đinh tán và sờn cũ, gần với chiếc mặt nạ chiến trận thời trung cổ hơn là trang phục siêu anh hùng, và phim dường như muốn cái nặng nề đó neo giữ một câu chuyện lẽ ra có thể tan vào kỹ xảo vi tính không trọng lượng. Ba vũ trụ hiện ra được mã hóa bằng màu trước khi được giải thích, một cách hiệu quả để giữ dàn diễn viên phình to vẫn dễ đọc và cũng là cách rủi ro khi thu gọn cả những nhóm nhân vật thành một bảng màu. Ánh sáng đang làm phần dẫn dắt mà kịch bản chưa kịp làm.

Không điều nào trong số đó chứng minh cú giao thoa đứng vững. Một bộ phim quy tụ nhiều gương mặt đến vậy vẫn phải quyết định đây là câu chuyện của ai, và một trailer có thể trì hoãn quyết định ấy vô thời hạn. Giao vai phản diện cho Downey là một canh bạc thật sự: nó đòi khán giả vốn suốt một thập niên đọc gương mặt anh như lương tâm của loạt phim nay phải chấp nhận nó sau chiếc mặt nạ, như chính mối đe dọa. Phim chưa cho thấy Steve Rogers trở lại ra sao, dị nhân và Avengers bỗng chung một thực tại thế nào, hay ‘ba vũ trụ’ là một cấu trúc mà kịch bản xứng đáng có được hay chỉ là một câu chữ mà khâu quảng bá ưa thích. Thời gian gần đây Marvel dành phần lớn để xin lỗi cho đúng kiểu chật chội này, những phim mà dàn nhân vật phình ra nhanh hơn lý do cho nó. Mật độ không phải là sự mạch lạc, và một cuộc tập hợp anh hùng chưa phải là một câu chuyện.

Ensemble from Avengers: Doomsday, directed by the Russo brothers
The Avengers, Fantastic Four and X-Men in Avengers: Doomsday (2026)

Kịch bản do Stephen McFeely viết, anh em nhà Russo đạo diễn cho Marvel Studios; phim dài hơn hai tiếng rưỡi và gói ghém quanh Doom một dàn diễn viên hàng chục người được ghi danh. Shang-Chi của Simu Liu, Loki của Tom Hiddleston và John Walker của Wyatt Russell nằm trong nhóm nhân vật trở lại, còn Chris Evans có tên trong một danh sách mà Marvel cố tình giữ mờ nhòe về quy mô đầy đủ. Đây là phim khoa học viễn tưởng có tầm vóc của một tập kết thúc series — một sự kiện được dựng để khép lại một thời kỳ của loạt phim và mở ra thời kỳ kế tiếp.

Khởi chiếu tại Việt Nam ngày 18 tháng 12 năm 2026. Thời lượng 165 phút. Dù kết dính thành một khối hay chỉ đơn thuần triệu tập, phim đang đặt cược rằng cảnh những thế giới này bị ép vào chung một khung hình sẽ trụ lâu hơn câu hỏi vì sao chúng lại đứng cạnh nhau.

Diễn viên

Thẻ: , , , , ,

Thảo luận

Có 0 bình luận.