Phim

Spider-Man: Brand New Day bỏ lại Tom Holland giữa một New York đã quên tên anh

Martha O'Hara

Một bóng người đỏ và xanh treo lơ lửng giữa hai tòa tháp kính, in trên nền mặt trời thấp, trong khi tít bên dưới một thân hình thứ hai mặc đồ đen mờ ngả khỏi gờ tường lao vào khoảng không. Khung hình là độ cao thuần khiết: làn da phản chiếu, một thành phố bị nén thành hẻm vực, ánh sáng vỡ ra trên ngàn ô cửa. Chỉ riêng bố cục ấy đã là luận điểm đầu tiên Destin Daniel Cretton đưa ra về nơi Người Nhện này giờ đây đang sống, một New York lạnh lẽo và dựng đứng hơn cái mà loạt phim từng bỏ lại.

Tình thế bên dưới màn trình diễn còn lạ lùng hơn cú đu tơ. Peter Parker đi giữa một thành phố không còn biết anh tồn tại. Những người anh cứu, những bạn bè anh yêu thương, cái tên anh từng mang: tất cả đã bị xóa khỏi ký ức tập thể, và anh bảo vệ một New York không thể cảm ơn anh vì không thể định vị anh. Phim mở ra ngay trên sự xóa nhòa ấy thay vì vội vã hóa giải, để cho sự vô danh ấn định nhiệt độ của từng cảnh quay: một người hùng được quay từ sau lưng, từ trên cao, trong hình phản chiếu nơi ô cửa của một người lạ.

YouTube video

Tom Holland gánh khoảng trống ấy như thiết kế bối cảnh gánh ánh sáng: cẩn trọng và với một sức nặng mới. Dàn diễn viên quanh anh vận hành như một luận đề về điều bộ phim muốn trở thành. Zendaya trở lại trong vai Michelle «MJ» Jones-Watson, bước vào một mối quan hệ mà sự mất trí nhớ đã lặng lẽ viết lại, còn Ned Leeds của Jacob Batalon bước vào một tình bạn mà với một trong hai người chưa từng xảy ra. Bruce Banner của Mark Ruffalo kéo bộ phim về cỗ máy lớn hơn của vũ trụ chung của hãng; Frank Castle của Jon Bernthal kéo nó trở lại sự tàn bạo ở tầm đường phố. Mac Gargan của Michael Mando rốt cuộc lộ diện trong vai Bọ Cạp sau nhiều năm bóng gió, còn Tramell Tillman góp mặt trong vai Bill Metzger. Sadie Sink xuất hiện trong một vai mà nhà sản xuất cố ý giữ trong bóng tối.

Cretton đến với chất liệu từ một góc khác thường. Ông là nhà làm phim đã kéo khuôn mẫu nguồn gốc của hãng về phía điều gì đó tĩnh lặng và đậm tính thân thể hơn với Shang-Chi, quay những cơ thể chuyển động như vũ đạo chứ không phải va chạm, và bản năng ấy hiện rõ trong cách ông đóng khung hành động. Cú đu giữa các tòa nhà chọc trời được dàn dựng chứ không chỉ thực hiện: những đường lao xuống dài, ánh nắng được dùng như một yếu tố kết cấu, tính dựng đứng của thành phố được xử lý như một chủ thể riêng. Đó là tác phẩm của một đạo diễn quan tâm đến việc một cú rơi trông ra sao hơn là nó tiếp đất ầm ĩ thế nào. Bảng màu cũng đã dịch chuyển: ít đi cái màu nguyên chất bão hòa, tươi vui pha trò từng định hình các phần trước của nhân vật, nhiều hơn thép, kính và hoàng hôn bầm dập, một thành phố được chụp như thời tiết chứ không như sân chơi.

Mối đe dọa được dựng quanh một sự vắng mặt mà chính máy quay áp đặt. Kẻ phản diện được mô tả như một thứ quyền năng không ai nhìn thấy, và trailer giữ trọn ý tưởng đó, ghi lại tên ác nhân qua sự tàn phá và phản ứng thay vì một gương mặt. Song song là nỗi kinh hoàng riêng tư hơn mà tiền đề gieo vào chính Parker: một sự biến đổi trong khả năng của anh mà khâu tiếp thị phác họa là có thể vượt khỏi tầm kiểm soát. Hình ảnh một người hùng không còn tin nổi vào chính cơ thể mình mới là lưỡi câu thật sự, hơn bất kỳ màn diễu hành ác nhân nào.

Chẳng điều nào trong số đó bảo đảm bộ phim gánh nổi sức nặng nó vươn tới. Một tiền đề xóa nhân vật chính khỏi thế giới cũng có nguy cơ xóa luôn sổ cảm xúc mà ba phim trước đã dựng, và một sự lãng quên chỉ nhói đau nếu khán giả được yêu cầu nhớ điều mà các nhân vật không thể, một thế cân bằng dễ phát biểu mà khó giữ suốt một bom tấn. Sự hiện diện của Ruffalo khơi lại câu hỏi quen thuộc: đây là một câu chuyện Người Nhện hay thêm một mảnh giàn giáo cho một cuộc giao thoa lớn hơn? Và cái khung «ác nhân vô hình» có thể đọc vừa như sự tiết chế thành thật, vừa như một cú lật bài mà hãng để dành cho tuần ra mắt. Trailer bán bầu không khí một cách bậc thầy; liệu bộ phim có cam kết với nỗi u sầu ấy hay rẽ sang việc bảo trì thương hiệu, đó đúng là điều nó chưa cho thấy.

Dàn diễn viên ghi danh chỉ về cả phía thân mật lẫn phía đồ sộ cùng lúc. Bên cạnh Holland, Zendaya, Batalon, Bernthal, Ruffalo, Mando, Tillman và Sink, đoàn phim mang theo toàn bộ hậu thuẫn thể chế của loạt phim: Cretton đạo diễn cho Columbia Pictures và Marvel Studios với sự hợp tác của Pascal Pictures, còn Sony Pictures Releasing lo khâu phát hành. Buổi ra mắt trailer thu hút lượt xem kỷ lục ngay trong ngày đầu tiên, một tín hiệu thương mại cho thấy cơn thèm khát nhân vật này chưa hề nguội, bất kể những rủi ro sáng tạo của việc đặt lại anh từ đầu.

Với một bộ phim về người đàn ông bị thành phố lãng quên, đợt phát hành lại nổi bật ở tính toàn cầu và gần như đồng thời. Spider-Man: Brand New Day ra rạp ở Hoa Kỳ ngày 31 tháng 7 và tới các rạp Việt Nam trong cùng khoảng cuối tháng 7 ấy, với suất chiếu ra mắt toàn cầu trải từ ngày 29 đến 31 trong tháng tùy thị trường. Sau một quãng nhân vật mắc kẹt trong sổ sách của đa vũ trụ, lời đề nghị giờ đây trần trụi và giàu tính hình ảnh hơn: một người hùng đơn độc giữa thành phố không biết tên anh, được quay như một người đàn ông rơi xuyên qua kính.

Diễn viên

Thẻ: , , , , ,

Thảo luận

Có 0 bình luận.