Chương trình TV

Mùa hè 36 trên Netflix: một vụ án mạng ở Riviera trong mùa hè người lao động Pháp lần đầu ra biển

Camille Lefèvre

Một công tố viên nằm chết trong khách sạn lớn phía trên đại lộ Promenade des Anglais, và danh sách những người có thể muốn ông biến mất, mùa hè đó, dài đến mức không sao đếm xuể. Riviera không còn là khu vườn riêng của những gia đình đã dựng nên gia sản sau những cánh cửa chớp ấy. Những chuyến tàu đã đưa đến những con người khác — nữ công nhân nhà máy, thợ may, viên chức chưa từng thấy Địa Trung Hải — và bộ phim bắt đầu đúng vào khoảnh khắc hai nước Pháp ấy buộc phải chung một sảnh khách sạn.

YouTube video

Bề mặt, phim ngắn nhiều tập của Netflix là một vụ án mạng bí ẩn: một cái chết duy nhất và bốn người phụ nữ, mỗi người đều có lý do để nói dối về nó. Bên dưới, đó là nghiên cứu về một ngưỡng cửa. Mùa hè mang tên phim là mùa Mặt trận Bình dân trao cho người lao động kỳ nghỉ có lương đầu tiên, và một bờ biển suốt một thế kỷ được mặc định là lãnh địa của giới tư sản bỗng chốc đầy những người trước đó chỉ phục vụ nó. Vụ giết người chỉ khiến sự kề cận ấy trở nên không thể chịu nổi — và vì thế hiện rõ.

Kết cấu bốn giọng kể mới là ngữ pháp thật sự của phim, và đó là một sự từ chối có chủ ý. Không có một thám tử duy nhất để tin cậy, không có con mắt trung tâm nào tập hợp các nghi phạm trong phòng khách rồi giải thích tất cả. Blanche Akermann, Eugénie Berthier, Giulia Vincent và Léonie Morel, mỗi người nhìn thấy một mảnh khác nhau của cùng một mùa hè, và bộ phim khước từ sự an ủi của một giọng nói duy nhất nói cho ta biết chuyện gì đã xảy ra. Thứ người xem lắp ghép, từng cảnh một, không hẳn là lời giải mà là một sơ đồ xã hội.

Đạo diễn Frédéric Garson, người quay cả sáu tập, ghi hình khách sạn như một lát cắt chứ không phải phông nền. Máy quay liên tục vượt qua ranh giới mà tòa nhà tồn tại để duy trì — cầu thang phục vụ đối lại sân thượng, phòng giặt đối lại phòng khiêu vũ — cho đến khi chính địa thế gánh lấy lập luận. Ở đây một cầu thang không bao giờ chỉ là một cầu thang: nó đo khoảng cách giữa hai nước Pháp, trong vài tuần, cùng hít chung một bầu không khí mặn mòi. Phục dựng thời đại không trang trí; nó làm việc.

Dưới khoái cảm của một phim cổ trang đập một mạch máu chưa từng thôi nhức nhối ở Pháp: những lời hứa của nền Cộng hòa thực ra thuộc về ai. Kỳ nghỉ có lương là một huyền thoại khai sinh về sự nghỉ ngơi bình đẳng, lưu lại trong những bức ảnh công nhân đạp xe ra biển. Đặt một vụ án vào đúng điểm tiếp xúc ấy khiến ta cảm nhận một nỗi bất an vẫn còn sống: quyền tiếp cận luật pháp ban cho có ở lại hay không, hay chỉ được dung thứ, cho mượn một mùa rồi lặng lẽ thu về. Eugénie, do Sofia Essaïdi thể hiện, và Giulia, do Nolwenn Leroy đảm nhận, đứng về phía những người mới đến; Marthe Pontavice-Caron, qua Miou-Miou, canh giữ thế giới cũ.

Điều bộ phim từ chối hóa giải là câu hỏi mà chính đoạn kết của nó không thể khép lại. Một vụ án trinh thám nợ ta một cái tên, một động cơ, một trật tự được phục hồi, và Mùa hè 36 trả món nợ đó. Nhưng nó để ngỏ món lớn hơn: cánh cửa mở toang mùa hè ấy có ở lại mở, hay Riviera, sau khi dung thứ khách của mình mười lăm ngày, đã chờ tháng Chín để khóa cổng lại. Vụ án khép lại. Đất nước thì không.

Phim tái hợp bộ máy đứng sau Le Bazar de la Charité — Quad Drama, cùng TF1 và Netflix — và lại đặt Julie de Bona vào trung tâm, bên cạnh Constance Gay và François-Xavier Demaison. Do Catherine Touzet và Marie Deshaires chấp bút, dựng thành sáu tập mỗi tập khoảng năm mươi hai phút và ra mắt tại Séries Mania, phim lên Netflix toàn cầu vào ngày 1 tháng 7 năm 2026, sau cửa sổ phát sóng đầu tiên trên truyền hình Pháp.

Diễn viên

Thẻ: , , , , ,

Thảo luận

Có 0 bình luận.