Bóng đá

Tuyển Anh gánh lịch sử của chính mình suốt sáu mươi năm — một người Đức đặt nó xuống

Jack T. Taylor

Từ khi bất kỳ ai đang xem bóng đá hôm nay còn nhớ được, vấn đề của tuyển Anh chưa bao giờ là các cầu thủ. Vấn đề là thứ mà những cầu thủ ấy bị buộc phải gánh. Chiếc áo trở nên nặng đâu đó quanh phút sáu mươi của một trận loại trực tiếp, và những cầu thủ tài năng nhất thế hệ bỗng trông như những người đàn ông đang cố nhớ xem chạy thế nào. Tài năng chưa bao giờ là câu hỏi. Sức nặng mới là.

Thomas Tuchel không đến để giải bài toán tài năng. Ông đến để gỡ sức nặng, và ông đã làm điều đó theo cách duy nhất mà một người ngoài cuộc có thể: bằng cách từ chối tin vào bất cứ điều nào trong số đó. Một người Đức không cảm thấy bóng ma của một quả phạt đền hỏng. Ông không nghe thấy bài hát. Ông nhìn vào đội tuyển quốc gia bị soi xét nhất hành tinh và thấy một công việc cần làm, hai mươi sáu cái tên và một vấn đề cần giải, rồi dựng nên thứ mà theo chuẩn mực dài và nhức nhối của nước Anh, gần như chẳng còn ra dáng Anh.

Hãy bắt đầu từ những người ông để lại. Danh sách ông công bố cho Bắc Mỹ là một bài tập về phép trừ. Trent Alexander-Arnold, Phil Foden, Cole Palmer, ba trong số những tiền vệ tấn công tài năng tự nhiên nhất mà đất nước này sản sinh trong một thập kỷ, tất cả ở nhà. Harry Maguire và Luke Shaw, những người đã sống trọn các giải đấu trong màu áo Anh, cũng bị gạt. Đó không phải lựa chọn của một huấn luyện viên phòng thân trước chỉ trích. Đó là lựa chọn của một huấn luyện viên đã quyết định đội bóng của mình dùng để làm gì, và không một đoạn tổng hợp pha bóng nào lay chuyển nổi.

Nó dùng để không thủng lưới. Đó là phẩm chất, lột đến tận xương, và vòng loại đã phát biểu nó không kèm một dấu hoa thị nào: tám trận, tám chiến thắng, hai mươi hai bàn thắng ghi được và không một bàn thua. Chưa đội tuyển nào giữ sạch lưới suốt cả một bảng tám trận ở vòng loại châu Âu. Tuyển Anh làm được mà chưa từng trông có vẻ phải gắng sức, và chính phần đó mới khiến phần còn lại phải bất an. Sạch lưới không phải một cuộc vây hãm. Đó là một thói quen.

Cái đêm điều đó tự hiện ra là ở Belgrade. Serbia trên sân nhà là kiểu trận đấu mà trong lịch sử đã bóp nghẹt lồng ngực một đội tuyển Anh: khán đài thù địch, đối thủ chơi rắn, đúng những điều kiện mà các đội tuyển Anh đã bao lần phát hiện rằng sự lạnh lùng của họ chỉ là đi mượn. Tuyển Anh thắng ở đó năm bàn. Không kịch tính, không một cái kết nghẹt thở phải sống sót, không gì phải chịu đựng. Họ chỉ đơn giản làm xong việc và lên máy bay. Một đội bóng suốt nhiều thập kỷ được định nghĩa bằng cách họ chịu đựng đã, trong cái đêm duy nhất sinh ra để chịu đựng, quyết định không chịu đựng chút nào.

Có một kiến trúc bên dưới chuyện này. Tuchel lấy bộ khung mà Gareth Southgate mất nhiều năm lắp ráp và làm nó cứng hơn, lạnh hơn, chắc chắn hơn về nhiệm vụ của mình. Jordan Pickford sau một hàng thủ tổ chức quanh Marc Guehi, người đã lặng lẽ trở thành một trong những trung vệ đáng tin cậy nhất bóng đá châu Âu. Declan Rice phía trên, làm cái công việc kế toán bạc bẽo cho phép tất cả những người phía trước được phép mạo hiểm. Rồi đến những người mạo hiểm: Jude Bellingham, Bukayo Saka, đội trưởng Harry Kane xuất hiện trong vòng cấm sớm hơn quả bóng nửa giây, như anh đã làm suốt sự nghiệp. Tài năng tấn công không biến mất. Nó chỉ bị buộc phải sống bên trong một cấu trúc không phụ thuộc vào nó để được an toàn.

Đó là sự dịch chuyển thực sự. Tuyển Anh từng cần các tiền đạo giải cứu, và nhu cầu ấy lộ rõ; người ta đọc được nó trong cách đội bóng đổ người về phía trước và đâm ra lo lắng ngay khi tỷ số còn hòa. Tuyển Anh của Tuchel không đổ về phía trước. Nó giữ cự ly, từ chối bạn nửa cơ hội và chờ Kane hay Bellingham giải quyết bằng một động tác gọn gàng. Đó là một đội bóng được dựng để thắng một-không mà chẳng cảm thấy gì, và với nước Anh, một đất nước đã biến nỗi đau bóng đá của chính mình thành một thứ văn hóa dân gian quốc gia, không cảm thấy gì là ý tưởng cấp tiến nhất mà ai đó thử trong một thế hệ.

Họ đến giải với vị trí thứ tư thế giới và, so với một giải đấu lớn, được bốc thăm nhẹ nhàng. Bảng đấu trước hết là Croatia, bài kiểm tra thực sự duy nhất, một nền bóng đá già dặn và lì lợm biết chính xác cách làm chậm một trận đấu và khiến một ứng viên phải hoài nghi, trước Ghana và Panama. Tuyển Anh nên vượt qua. Thứ hạng, phong độ và sự phân bổ chất lượng đơn thuần đều nói rằng họ cũng nên vượt qua phần lớn những gì đến sau vòng bảng. Chưa điều nào trong đó từng là vấn đề. Tuyển Anh từng đến các giải đấu với tư cách ứng viên và về nhà đủ sớm để cái mác ứng viên trông như một trò đùa.

Vậy đây là câu hỏi mà World Cup thực sự sẽ đặt ra cho dự án của Tuchel, và nó sắc hơn vẻ ngoài. Ông thành công bằng cách gỡ bỏ sự lãng mạn, dựng nên một đội bóng không xúc động, không nặng nề, không cảm thấy lịch sử. Nhưng một kỳ World Cup không được quyết định ở vòng bảng bởi đội phòng ngự hay nhất trong chín mươi phút có kiểm soát. Đâu đó ở tứ kết hay bán kết có một đêm mà cấu trúc vẫn vững còn trận đấu thì vẫn không chịu vỡ, khi mành lưới sạch còn nguyên và vô nghĩa và ai đó phải làm điều mà một hệ thống không thể ra lệnh: một cử chỉ của bản lĩnh, của sự cự tuyệt, một cầu thủ định đoạt cặp đấu bằng ý chí của riêng mình vì chẳng còn gì khác làm nổi. Tuyển Anh thất bại đúng ở đó suốt sáu mươi năm.

Liệu một đội bóng được thiết kế để không cảm thấy gì có thể triệu hồi một điều gì đó khi phần kỹ thuật đã cạn? Đó là ẩn số thực sự, và nó không phải lỗi trong tư duy của Tuchel mà là kỳ thi tốt nghiệp của nó. Ông đã cho tuyển Anh thứ họ chưa từng có: một cái sàn. Đội bóng này sẽ không tự bôi tro trát trấu, không sụp đổ, không nhận bàn thua sớm và mềm yếu biến một giải đấu thành một cuộc điều tra. Cái sàn ấy có thật và nó ở mức cao. Điều chưa ai biết, điều mà Belgrade và một vòng loại hoàn hảo không thể nói cho ta, là liệu một đội bóng bị rút cạn cảm xúc một cách có chủ đích đến vậy còn một cái trần hay không, và liệu người đã nhấc đi sức nặng có mang theo luôn thứ mà tuyển Anh sẽ cần khi cấu trúc đã cạn kiệt và đêm đòi hỏi một trái tim.

Các trận giao hữu với New Zealand và Costa Rica sẽ chẳng nói cho ta điều gì về chuyện đó. Trận ra quân gặp Croatia sẽ nói cho ta một chút. Sự thật đến muộn hơn, trong kiểu đêm mà tuyển Anh luôn để thua, và lần này, một lần thôi, họ sẽ đối mặt với nó mà không có lịch sử buộc chặt sau lưng. Có thể đó chính là điều cứu họ. Cũng có thể đó là điều duy nhất rốt cuộc họ sẽ thấy thiếu.

Thảo luận

Có 0 bình luận.