Diễn viên

Nicole Kidman — bốn thập kỷ liên tục chọn điều không ai chờ đợi

Penelope H. Fritz

Nicole Kidman sinh năm 1967 tại Honolulu khi cha bà đang thực hiện nghiên cứu sinh hóa ở đó, nhưng bà lớn lên ở Sydney. Cha là nhà sinh hóa học kiêm nhà tâm lý học lâm sàng; mẹ là giáo viên điều dưỡng và nhà hoạt động nữ quyền. Trong môi trường gia đình giàu tư duy đó, bà học múa ballet, kịch câm và diễn xuất từ nhỏ. Chính sự rèn luyện thân thể từ thời niên thiếu đã trở thành một trong những công cụ biểu đạt đặc trưng nhất của bà.

Kidman xuất hiện lần đầu trên màn ảnh ở tuổi giữa thanh thiếu niên trong các phim và chương trình truyền hình Úc. Đến năm 21 tuổi, Dead Calm (1989) — bộ phim kinh dị gần như không lời, bối cảnh trên du thuyền, đòi hỏi bà một mình gánh toàn bộ sức nặng cảm xúc trong phần lớn thời lượng — đã đưa tên bà ra thế giới.

Hollywood chú ý ngay sau đó. Trên phim trường Days of Thunder (1990), bà gặp Tom Cruise. Hai người kết hôn cùng năm và dành gần một thập kỷ cùng nhau làm việc, trong đó có Eyes Wide Shut (1999) — tác phẩm cuối cùng của Stanley Kubrick, một dự án buộc cả hai diễn viên ở lại London suốt 18 tháng. Kubrick mất trước khi phim ra rạp. Ban đầu bị đánh giá là tối nghĩa và lạnh lùng, Eyes Wide Shut về sau được giới phê bình xem lại như một trong những khảo sát nghiêm ngặt nhất về ham muốn và hôn nhân trong lịch sử điện ảnh.

Sau khi ly hôn với Cruise năm 2001, Kidman bước vào chuỗi lựa chọn định hình danh tiếng nghệ thuật của mình. Moulin Rouge! (2001) — vũ kịch phô trương, không có tiền lệ. The Hours (2002) — bà đội mũi giả và thu hẹp biểu cảm để đóng vai Virginia Woolf, và đoạt giải Oscar Nữ diễn viên chính xuất sắc. Tiếp theo là loạt phim cố tình gây khó chịu: Birth, nghiên cứu tâm lý rùng rợn về nỗi đau mất mát; hai phim hợp tác với Lars von Trier, gồm Dogville — quay trên một sân khấu trống với những đường phấn vẽ thay cho cảnh trí.

Rabbit Hole (2010) — vai một bà mẹ mất con trong tai nạn — là một trong những màn trình diễn kiệm lời nhất của bà. Một đề cử Oscar nữa. Một bộ phim đau đến mức khán giả nhiều lần muốn nhìn đi chỗ khác.

Thập kỷ truyền hình tiếp theo có thể là chương quan trọng nhất trong sự nghiệp bà. Big Little Lies (2017), đồng sản xuất cùng Reese Witherspoon, chứng minh rằng mini-series hạng sang có thể chứa đựng loại diễn xuất từng chỉ thuộc về điện ảnh khó tính. Hai giải Emmy. Một công thức mà các nền tảng phát trực tuyến vẫn đang khai thác đến nay. Being the Ricardos (2021), nơi bà vào vai Lucille Ball, mang về đề cử Oscar lần thứ tư và kéo theo một cuộc tranh luận về casting chưa có hồi kết.

Cuộc tranh luận đó đáng được dừng lại xem xét. Phản đối chính nhắm vào sự chênh lệch ngoại hình: vóc dáng cao gầy, mang âm hưởng châu Âu của Kidman bị cho là quá xa lạ so với sức hút hài hước ấm áp của Ball. Câu hỏi thực sự đặt ra là: diễn xuất biến hóa kết thúc ở đâu và sự không phù hợp về mặt thể chất bắt đầu từ đâu? Nhưng dưới câu hỏi đó còn một đường nứt lớn hơn: những đạo diễn và nhà phê bình theo dõi kỹ thấy ở đó sự nghiêm cẩn và chủ ý; khán giả ít quen với phương pháp của bà thường đọc những vai diễn tương tự là lạnh lùng, xa cách. Khoảng cách này nói lên điều gì đó về kỳ vọng, không chỉ về tác phẩm.

Năm 2024, tại buổi lễ trao giải Viện Điện ảnh Mỹ, Kidman nhận giải Thành tựu trọn đời — người Úc đầu tiên nhận vinh dự này — và trong đêm đó bà được báo tin mẹ, bà Janelle Ann Kidman, vừa qua đời ở Sydney. Cùng năm, Babygirl của đạo diễn Halina Reijn ra mắt tại Venice với phản hồi tích cực: bà vào vai một CEO có quan hệ bí mật với thực tập sinh trẻ, bộ phim khai thác quyền lực nghề nghiệp và ham muốn riêng tư.

Nicole Kidman in Mongkok (2024)

Scarpetta — series trên Prime Video, trong đó bà đóng vai nhà bệnh lý pháp y Kay Scarpetta truy tìm kẻ giết người hàng loạt — ra mắt tháng 3/2026. Practical Magic 2, tái ngộ với Sandra Bullock, dự kiến tháng 9/2026.

Sau khi mẹ mất, Kidman chia sẻ bà đang cân nhắc học để trở thành một “death doula” — người đồng hành cùng bệnh nhân trong giai đoạn cuối đời. Đó là một bước đi mang đậm dấu ấn của bà: cụ thể, không theo bất kỳ lộ trình hiển nhiên nào, hướng về điều thực sự có trọng lượng. Practical Magic 2 sẽ là gì đó — nhưng chắc chắn không phải điều bất ngờ cuối cùng trong hành trình này.

Thẻ: , , , , ,

Thảo luận

Có 0 bình luận.