Âm nhạc

Ritchie Blackmore: “Tôi đã không chơi nhạc rock trong 25 năm”

Alice Lange

Ritchie Blackmore không hứa hẹn với ai một chiến thắng. Ông đưa ra lời tuyên bố miễn trách. Tay guitar từng viết nên bốn nốt nhạc mà nửa hành tinh có thể ngân nga, rồi dành nửa sau cuộc đời giả vờ như chưa từng làm điều đó, đã lùi dần trở về với Deep Purple. Trước khi cắm điện, ông nói với thế giới chính xác chuyến trở lại này sẽ gỉ sét đến mức nào.

“Tôi đã không chơi nhạc rock suốt 25 năm.”

Ông thả câu đó trong một podcast vào đêm hôm trước, với giọng điệu thờ ơ của một người chẳng còn gì để chứng minh, rồi vẫn bước lên sân khấu để chơi “Smoke on the Water,” trong một lần xuất hiện mà Variety đưa tin đầu tiên.

Hãy hiểu câu nói theo nghĩa đen, bởi Blackmore gần như chắc chắn có ý đó. Đây không phải là sự khiêm tốn giả tạo được khoác lên vẻ huênh hoang; đó là một lời thú nhận được thốt ra không hề xin lỗi. Ông đồng sáng lập Deep Purple, rời đi lần đầu để xây dựng Rainbow, rời đi lần thứ hai trong một đám mây mù chưa bao giờ tan hẳn, và đáp lại cả một đời người sống với điện áp sân vận động bằng cách biến mất vào dòng nhạc folk hội chợ Phục hưng cùng Blackmore’s Night, nhóm nhạc ông điều hành với vợ mình, Candice Night. Rock không mất hứng thú với ông. Mà chính ông mất hứng thú với rock, và đã nói điều đó suốt nhiều năm.

Đó là điều khiến câu nói ấy sắc bén hơn bất kỳ thông cáo tái hợp nào. Bằng cách thông báo trước sự gỉ sét của chính mình, Blackmore âm thầm viết lại các điều khoản của buổi tối hôm đó: một lần khách mời một bài hát trở thành một ân huệ, chứ không phải một cuộc trưng cầu dân ý. Không có chiếc đồng hồ bấm giờ nào mà ông có thể thất bại, bởi chính ông đã đặt thanh đo xuống sàn. Đó là hành động của một người chưa từng một lần để khán giả quyết định xem ông nợ họ điều gì.

Nó cũng xuyên thủng thứ tình cảm ủy mị mà khoảnh khắc ấy mời gọi. Phần ấm áp của câu chuyện là có thật. Mối quan hệ lạnh nhạt với ca sĩ Ian Gillan đã tan băng đủ để có một cái bắt tay, và Gillan đã chào đón ông trở lại từ micro với lời giới thiệu “thành viên sáng lập, huyền thoại vĩ đại, bất tử, Ritchie Blackmore.” Nhưng câu nói của Blackmore từ chối cái khung cảnh trở về nhà. Theo lời chính ông, Blackmore chưa từng xa rời một thứ âm thanh mà ông nhớ nhung. Ông đã ở một nơi hoàn toàn khác, và ông đang ghé thăm, chứ không phải trở về.

Khoảng cách ấy mới là điểm mấu chốt, và đó là lý do màn khách mời này đánh mạnh hơn bất kỳ chuyến lưu diễn trọn vẹn nào. Ai cũng có thể cày những bản hit cũ mỗi đêm cho đến khi riff chẳng còn ý nghĩa gì. Blackmore làm ngược lại. Ông bỏ đói thứ âm nhạc ấy suốt một phần tư thế kỷ, rồi xuất hiện một lần duy nhất, không tập dượt theo lời thú nhận của chính ông, để chơi nó gần nhà mình cho những người chưa từng hy vọng được nghe ông chơi lại lần nữa. Sự khan hiếm là một dạng tôn trọng của riêng nó.

Vậy hãy tin ông. Ông đã không chơi nhạc rock suốt hai mươi lăm năm, và dấu hiệu chắc chắn nhất rằng ông thực sự có ý đó là ông đã quay lại chỉ để chơi đúng một bài hát, rồi về nhà với dòng nhạc folk thời Phục hưng mà ông thực sự ưa thích.

Thẻ: , , , ,

Thảo luận

Có 0 bình luận.