Phim

The Place of No Words: Mark Webber quay phim về cái chết cùng con trai ruột của mình

Liv Altman

Trong điện ảnh tồn tại một truyền thống lặp lại — không hẳn là thể loại, mà là nhu cầu con người — quay phim với chính gia đình mình để nói những điều mà câu chuyện thông thường không thể chứa đựng. Mark Webber gia nhập truyền thống đó qua The Place of No Words: anh chọn con trai thật của mình, Bodhi — khi đó còn là đứa trẻ nhỏ — để xây dựng cuộc trò chuyện về cái chết mà ngôn ngữ một mình không thể gánh đỡ.

Webber viết kịch bản, đạo diễn, dựng phim và diễn xuất cùng vợ thật của mình, Teresa Palmer — cũng là nhà sản xuất — và con trai Bodhi Palmer, cả hai đóng vai phiên bản của chính họ. Người cha đối mặt với điều gì đó mang tính sinh tử chọn cách xử lý bằng một cuộc phiêu lưu kỳ ảo. Cùng với Bodhi, họ bước vào một thế giới phép màu mang phong cách trung cổ, nơi những câu hỏi của đứa trẻ về cái chết được tái định nghĩa thành cuộc phiêu lưu. Điểm đặt cược cấu trúc của bộ phim là sự gần gũi đó là thật. Bodhi không diễn sự dễ tổn thương — anh đơn giản là hiện diện.

Hình ảnh của Patrice Lucien Cochet tạo ra bầu không khí giữa cổ tích trung cổ và thần thoại nguyên thủy: những khu rừng phủ rêu, những nhân vật khoác lông thú trong ánh sáng mờ ảo, thế giới tự nhiên được đúc khuôn từ trí tưởng tượng của một đứa trẻ. Diễn xuất hoạt động vì không thể làm giả: sự kết nối giữa cha và con trai thật mang một sức nặng mà không có màn trình diễn nào có thể sao chép được. Teresa Palmer làm điểm neo đậu cho cả hai.

Bộ phim có những đường khâu rõ ràng — sự chuyển tiếp giữa thực tế hàng ngày và không gian kỳ ảo không phải lúc nào cũng mượt mà. Nhưng sự cam kết của Webber với tính trung thực triệt để trong việc quay lại cuộc trò chuyện thật về cái chết cuối cùng vượt qua những bất hoàn hảo hình thức. Không hoàn hảo nhưng sâu sắc chân thật.

Thẻ: , , , ,

Thảo luận

Có 0 bình luận.