Phim

The Last House trên Netflix: Greta Lee và Wagner Moura mắc kẹt trong ngôi nhà không chịu mở

Martha Lucas

Một gia đình thức dậy và cánh cửa không chịu mở. Không phải khóa: nó bị niêm phong, như người ta niêm một bức tường, như thể trong đêm ngôi nhà đã quyết định thôi làm nhà để trở thành một chiếc thùng. Cửa sổ chịu được. Những bức tường chịu được. Bên ngoài có thứ gì đó chờ đợi và từ chối xưng tên. Bên trong, bốn con người từng nghĩ mình hiểu nhau sắp biết được sự chắc chắn ấy đáng giá bao nhiêu khi chẳng còn nơi nào để đi.

YouTube video

The Last House, phim kinh dị sinh tồn do Louis Leterrier đạo diễn từ kịch bản của Matthew Robinson, vận hành bằng phép trừ. Nó cho một gia đình một ngôi nhà rồi lấy đi các lối ra, các lời giải thích và, từng giờ một, lương thực. Greta Lee và Wagner Moura vào vai cha mẹ của một gia đình bốn người, và bộ phim thu nhỏ cả thế giới của họ về một bối cảnh duy nhất cùng một cái kho đang vơi dần. Có một mối đe dọa bên ngoài, nhưng phim để nó ngoài sổ sách: nó được định nghĩa bằng thứ nó chối từ, và thứ nó chối từ là một lối ra.

Dàn diễn viên chính là luận điểm. Lee bước ra từ Past Lives như một diễn viên có thể gánh cả một cảnh phim dựa trên điều mà nhân vật chọn không nói; Moura suốt một thập kỷ đóng những người đàn ông mà sự bình thản là một chiến thuật hơn là bản tính. Nhốt hai diễn viên như thế vào một căn phòng không lối ra cho thấy phim đang nhìn vào đâu: không phải cái cơ chế niêm phong ngôi nhà, mà là hai gương mặt đang tính toán thức ăn còn được bao lâu và lời nói dối nào trụ thêm được một đêm.

Leterrier làm ngược lại phản xạ của chính mình. Tên ông thường gắn với dòng phim động và quy mô lớn — trò ảo thuật của Now You See Me, tốc độ của Lupin — còn ở đây ông làm điều ngược lại. The Last House là một vở kịch phòng kín, gần với một vở kịch sân khấu cửa đóng hơn bất cứ thứ gì ông từng quay, và việc từ chối cắt ra bên ngoài chính là phương pháp, không phải giới hạn. Máy quay ở lại trong nền kinh tế không gian của gia đình, đo đi đo lại những căn phòng ấy khi thứ chứa trong chúng cạn dần.

Sự giam hãm này rơi vào một thập kỷ vốn đã biết ngôi nhà bị niêm phong từ bên trong. Một chỗ ở không cho ra ngoài, một gia đình buộc phải chia khẩu phần và mặc cả với cùng bốn bức tường suốt nhiều tuần, nơi trú ẩn hóa thành lồng giam: bộ phim gọi về một ký ức mà khán giả tự cung cấp. Nó thuộc về gia đình trước khi thuộc về khoa học viễn tưởng. Leterrier giữ mối đe dọa luôn ngoài khung hình và không giải thích, và sự mơ hồ ấy là hào phóng: mỗi khán giả lấp đầy bên ngoài bằng thứ họ sợ nhất đang ở đó.

Căng thẳng được dựng từ hậu cần trong nhà, không phải từ những cú dọa. Ai kiểm soát nước. Ai quyết định bọn trẻ chưa cần biết. Cha hay mẹ là người phá vỡ thế giằng co, ai để nó kéo dài. Con dấu là động cơ, nhưng câu chuyện là cuộc hôn nhân chảy bên dưới: một cặp vợ chồng diễn vai vững vàng trước con cái trong khi những bức tường soi xét cả hai.

The Last House
The Last House. Emma Ho as Ruth in The Last House. Cr. Chris Baker/Netflix © 2026

Còn lại là câu hỏi bộ phim đặt ra và không thể khép lại từ bên trong những bức tường của chính nó. Nếu con dấu vỡ, gia đình trở lại đường phố, nhưng không phải phiên bản đã bắt đầu tuần lễ ấy: họ đã thấy nhau chọn lựa, chia khẩu phần, nói dối và chùn bước khi mọi lối ra đóng kín. Sự sống sót có thể trả lại cho họ thế giới. Nó không thể trả lại cho họ việc chưa từng thấy nhau như thế.

The Last House ra mắt ngày 7 tháng 8 năm 2026 trên Netflix, phát toàn cầu cùng ngày. Leterrier đạo diễn kịch bản của Matthew Robinson; bộ phim dài khoảng 110 phút có Greta Lee và Wagner Moura đóng chính, cùng Riley Chung, Emma Ho và Noah Alexander Sosnowski, do Chernin Entertainment sản xuất.

Diễn viên

  • Emma Ho

Thẻ: , , , , ,

Thảo luận

Có 0 bình luận.