Phim

Sebastian Stan dùng vốn liếng bom tấn để nâng đỡ ‘Fjord’, phim đoạt Cành Cọ Vàng của Mungiu

Martha O'Hara

Tài sản quý giá nhất mà một ngôi sao điện ảnh nắm giữ hôm nay không phải là một vai diễn, mà là một cái gật đầu: quyền lực khiến nhà đầu tư nói “có” với một bộ phim mà nếu không thì sẽ chẳng bao giờ lên phim trường. Sebastian Stan đã dành cả thập kỷ tích lũy thứ tiền tệ ấy bên trong cỗ máy Marvel, và trên Croisette anh nói rõ mình định tiêu nó vào đâu: Fjord của Cristian Mungiu, bộ phim chính kịch châu Âu khắc khổ vừa giành Cành Cọ Vàng.

Như Baz Bamigboye tường thuật trên Deadline từ Cannes, Stan nói anh sẽ làm “bất cứ điều gì cần thiết” cho một đạo diễn như Mungiu — với Fjord, anh cạo trọc đầu và trở nên gần như không thể nhận ra trong một câu chuyện đối diện với sự bất dung tôn giáo và bạo lực với trẻ em. Đó không phải vai diễn mà bất kỳ hãng phim nào tuyển theo logic doanh thu; nó được rót vốn vì một cái tên như Stan ghé vào, và tiền theo sau.

Lựa chọn này ăn khớp với sự nghiệp Stan dựng nên song song với công việc bom tấn. Sau khi vào vai Donald Trump trong The Apprentice và một người đàn ông biến dạng trong A Different Man — vai sau mang về cho anh giải Gấu Bạc ở Berlin và một Quả Cầu Vàng — anh đã tự biến mình thành gương mặt bom tấn không ngừng mua vé bước vào dòng phim khó. Về phần mình, Fjord trao cho Mungiu Cành Cọ Vàng thứ hai, gần hai thập kỷ sau khi 4 Tháng, 3 Tuần và 2 Ngày mang về cho ông giải đầu tiên, đưa nhà làm phim Romania vào câu lạc bộ hiếm hoi của những người thắng hai lần; năm nay ban giám khảo của Park Chan-wook đưa ra quyết định.

Anh không quay lưng với cỗ máy chi trả cho những lối rẽ ấy. Stan xác nhận đang quay The Batman II tại London, phần tiếp theo của Matt Reeves đưa Robert Pattinson trở lại dưới chiếc mũ trùm — mỏ neo hãng phim khiến một vai diễn đầu cạo trọc trong phim tác giả Romania trở nên khả thi về tài chính. Đó là sự nghiệp hai đường ray thu nhỏ: một phim cho quý, một phim cho hậu thế.

Liên hoan phim quanh những cuộc trò chuyện này đã dành cả tuần để tranh luận về sức sống của chính nó. Tilda Swinton, khi được hỏi về các ý kiến cho rằng đây là một năm thưa thớt trên Croisette, đã bác bỏ khung “năm yếu” và lái câu chuyện về hướng đi sắp tới của loại hình này — một lời nhắc rằng Cannes vẫn tự coi mình là nơi định nghĩa điện ảnh, chứ không chỉ bán nó.

Một cái đầu cạo trọc trên phim trường Romania, một chiếc mũ trùm trong xưởng phim London: Stan đặt cược rằng mỗi nửa của bảng cân đối ấy giữ cho nửa kia sinh lời.

Thảo luận

Có 0 bình luận.