Phim

Scary Movie đưa anh em Wayans, Anna Faris và Regina Hall trở lại để giễu thời reboot

Veronica Loop

Bộ phim hài từng chôn vùi một làn sóng hồi sinh của dòng slasher nay trở lại và bắt gặp một dòng kinh dị lớn hơn, giàu có hơn và trịnh trọng hơn bao giờ hết. Scary Movie quay lại cùng những người dựng nên nó — Marlon Wayans, Shawn Wayans, Anna Faris và Regina Hall, bộ tứ mà khâu tiếp thị nay gọi là Core Four — và một tiền đề vận hành duy nhất: trong một ngành chạy bằng reboot, remake, phần tiếp nối hoài niệm và kinh dị hạng sang, không tài sản trí tuệ nào thoát khỏi bị giễu.

Đó vừa là trò đùa vừa là kế hoạch kinh doanh. Bộ phim đầu tiên ra mắt ngay khi dòng slasher vừa hồi sinh và kiếm bộn tiền bằng cách biến nỗi sợ thành trò hề. Thị trường kinh dị mà cú trở lại này bước vào là một con thú khác: một cỗ máy nội dung tái chế chính các tựa phim của mình theo lịch, bán lại hoài niệm cho lớp khán giả đã lớn vượt khỏi nó, và đặt lại tên cho cảnh máu me thành nghệ thuật. Nhại cần một mảnh đất đầy bia ngắm. Canh bạc ở đây là mảnh đất ấy chưa bao giờ màu mỡ đến thế.

YouTube video

Dàn diễn viên chính là chiến lược. Anna Faris và Regina Hall là lý do những phần đầu trụ được như hài chứ không chỉ như trò trích dẫn: Faris diễn Cindy Campbell như một kẻ sống sót vô cảm chẳng bao giờ thật sự nhận ra cuộc thảm sát quanh mình, còn Brenda của Hall là ngòi nổ đáng tin của loạt phim. Marlon và Shawn Wayans viết và gánh hai phần đầu rồi rời đi; loạt phim nối thêm ba phần tiếp mà thiếu họ, trôi dần về kiểu chắp vá mảng miếng trong tay người khác. Tái hợp bốn người là một lập luận: thương hiệu chưa bao giờ là cái nhãn — mà là chính những diễn viên cụ thể này và nhịp duyên của họ.

Lịch sử loạt phim tự nó là một bài học về vốn bị định giá sai. Phần đầu là một hiện tượng; mỗi phần tiếp thu về ít hơn và có ý nghĩa ít hơn, đến cuối tựa phim chỉ còn sống nhờ quán tính và kinh phí thấp. Gọi lại những người khai sinh là một canh bạc rằng khán giả đã trách các phần tiếp dở chứ không trách ý tưởng, và sẽ tới rạp vì những người làm đúng ngay từ đầu. Thương hiệu đã bị tổn hại. Canh bạc nằm ở chỗ nó chưa bao giờ thật sự gãy.

Đạo diễn là Michael Tiddes, điều giữ cả guồng máy trong nhà. Ông dựng sự nghiệp gần như hoàn toàn trên các phim của Marlon Wayans, một chuỗi hài hãng lớn sống bằng tốc độ và bằng sự sẵn lòng làm mọi thứ vì miếng cười của diễn viên. Ông không phải một cây châm biếm được thuê để nâng tầm chất liệu: ông là người vận hành biết đoàn này hoạt động ra sao và phải nhanh đến mức nào. Với một dự án mà toàn bộ giá trị nằm ở tông, sự liên tục đó nặng ký hơn danh giá.

Bộ phim tự đặt mình như một cuộc trưng cầu về cỗ máy kinh dị hiện đại. Lời hứa — chém qua reboot, requel, tiền truyện, ngoại truyện, kinh dị ‘nâng tầm’ và từng ‘chương cuối’ rốt cuộc lại chẳng phải cuối — là một cách đọc thẳng vào nơi thể loại thực sự đang sống hôm nay. Những phần đầu đuổi theo các cú hit cụ thể. Phần này nhắm vào cả một lô-gic sản xuất, thói quen của các hãng moi cạn chính kho phim của mình. Nếu trúng, ấy là vì khán giả vốn đã thấy lô-gic đó lố bịch và muốn ai đó nói ra thành tiếng.

Chẳng điều nào trong số đó bảo đảm phim sẽ buồn cười. Phim nhại, xét về thương mại lẫn phê bình, là một định dạng đã chết; thể loại này mục ruỗng thành trò trích dẫn lười biếng từ nhiều năm trước, và các phần Scary Movie về sau là một phần của cái chết ấy. Tái hợp dàn diễn viên gốc giải quyết bài toán nhân sự, không phải bài toán cấu trúc: một bản nhại chỉ ăn khi các miếng cười được viết sắc hơn thứ chúng nhại, còn câu ‘không thương hiệu nào an toàn’ đã là lời khoác lác của thể loại suốt hai thập niên mà không phải lúc nào cũng đúng. Nước cờ hoài niệm còn giả định một lớp khán giả còn nhớ, trong khi phần lớn người lấp đầy các rạp kinh dị hôm nay còn chưa ra đời khi Cindy Campbell lần đầu không nhận ra có kẻ sát nhân trong nhà mình. Tiền đề mạnh. Phần thực thi chưa được chứng minh.

Marlon Wayans trở lại vai Shorty Meeks và Shawn Wayans vai Ray Wilkins, với Anna Faris lại vào vai Cindy Campbell và Regina Hall vai Brenda Meeks. Damon Wayans Jr. góp mặt trong dàn chính, nối dấu ấn gia đình sang thế hệ thứ hai. Tiddes đạo diễn một kịch bản được dựng để nảy qua lại giữa các bia ngắm thay vì bám theo một tựa kinh dị duy nhất — chỗ đứt gãy cấu trúc so với các phần đầu và dấu hiệu rõ nhất cho thấy cú trở lại này muốn là gì.

Scary Movie dài 95 phút và ra rạp tại Mỹ ngày 5 tháng 6, sau khi mở màn ở phần lớn châu Âu và Mỹ Latinh trong những ngày đầu tháng; ngày khởi chiếu tại Việt Nam chưa được xác nhận. Đây là một bộ phim hài dựng trên canh bạc rằng ngành kinh dị đã trở thành cú chốt hài hay nhất của chính nó. Core Four đặt cược rằng trò đùa vẫn cần đến họ để kể — và rằng một thể loại phình to đến thế, rốt cuộc, lại là một tấm bia dễ ngắm.

Thảo luận

Có 0 bình luận.