Phim

Giác Quan Thứ Sáu, câu chuyện ma giấu cú lật ngay trước mắt khán giả

Camille Lefèvre

Giác Quan Thứ Sáu là một phim kinh dị dành phần lớn thời lượng để là một thứ gì đó lặng lẽ hơn và buồn hơn. M. Night Shyamalan giới thiệu Malcolm Crowe, một nhà tâm lý trẻ em được kính trọng ở Philadelphia, vào đêm tồi tệ nhất sự nghiệp, rồi trao cho ông một cơ hội thứ hai dưới hình hài Cole Sear: một cậu bé khép kín mang một bí mật mà không người lớn nào muốn nghe.

Những gì tiếp theo là một câu chuyện ma được dựng gần như hoàn toàn trên sự kìm nén. Shyamalan giấu đi, hạ ánh đèn, để những khoảng lặng kéo dài và tin rằng khán giả sẽ chồm tới. Câu thoại nổi tiếng — “cháu nhìn thấy người chết” — không được hét lên mà được thú nhận, và bản năng ấy, nỗi sợ như lời thì thầm chứ không phải tiếng gào, là điều tách bộ phim khỏi gần như mọi thứ nó về sau truyền cảm hứng.

YouTube video

Bộ phim

Crowe nhận chữa cho Cole một phần để chuộc lại quá khứ, và cậu bé dần thừa nhận điều ám ảnh mình: người chết hiện ra trước mắt cậu, không hề biết mình đã chết, đòi được lắng nghe. Shyamalan quay Philadelphia trong những gam xanh và xám lạnh, rút hết hơi ấm khỏi mọi nội cảnh và dành riêng một màu — màu đỏ — cho những khoảnh khắc thế giới bên kia đè lên thế giới này. Đó là một mô-típ ta hầu như không nhận ra ở lần xem đầu và không thể không thấy ở lần thứ hai.

Máy quay của Tak Fujimoto kiên nhẫn đến mức bất động, còn phần nhạc của James Newton Howard ngân nga bên dưới hành động thay vì nhấn mạnh nó. Kết quả là một phim ly kỳ mang nhịp của một vở kịch thính phòng, nơi những cú hù dọa đánh mạnh hơn chính vì bộ phim đã dịu dàng quá lâu. Đến khi hồi cuối tới, Shyamalan đã lặng lẽ sắp xếp lại từng cảnh trước đó: một cú tiết lộ sạch sẽ đến mức đẩy khán giả quay lại xem trọn vẹn ngay lập tức.

Giác Quan Thứ Sáu (1999)
Giác Quan Thứ Sáu (1999)

Bruce Willis và một đứa trẻ phi thường

Bruce Willis mang đến một trong những màn diễn tiết chế nhất sự nghiệp trong vai Crowe: không cười nhếch, không dáng vẻ anh hùng hành động, chỉ một nỗi buồn mệt mỏi và cảnh giác. Đó là một ngôi sao cố ý vặn nhỏ điện áp của chính mình, và bộ phim cần đúng sự lùi lại ấy để vận hành.

Nhưng bộ phim thuộc về Haley Joel Osment. Trong vai Cole, cậu gánh nỗi kinh hoàng, sự xấu hổ và kiệt sức sau gương mặt trẻ thơ mà không một lần rơi vào sự sến súa. Toni Collette, trong vai người mẹ quá tải, diễn cảnh tan nát nhất trong một chiếc xe dừng lại, còn Olivia Williams lặng lẽ giữ lấy cuộc hôn nhân đang rạn của Crowe. Osment và Collette đều nhận đề cử Oscar; bộ phim được sáu đề cử và, đáng kinh ngạc, không thắng giải nào.

Giác Quan Thứ Sáu (1999)
Giác Quan Thứ Sáu (1999)

Vì sao nó còn mãi

Giác Quan Thứ Sáu là phim ăn khách thứ hai thế giới trong năm ra mắt và biến Shyamalan, chỉ sau một đêm, thành một thương hiệu: người đàn ông của cú lật. Danh tiếng ấy vừa là gánh nặng vừa là món quà, nhưng bản gốc vẫn nổi bật giữa những kẻ bắt chước chính vì cú lật không phải một trò khôn vặt: nó là một vần điệu cảm xúc, một hợp âm cuối biến phim kinh dị thành câu chuyện về mất mát, sự chối bỏ và những gì ta không chịu nhìn thấy. Ít phim đại chúng cùng thời tưởng thưởng cho lần xem thứ hai hào phóng đến vậy.

Đánh giá của chúng tôi

Một câu chuyện ma hiện đại được làm với sự kiên nhẫn của một bộ phim tâm lý và kỷ luật của một phim ly kỳ, neo giữ bởi một màn diễn trẻ em phi thường và một ngôi sao đủ can đảm để biến mất vào khung hình. Giác Quan Thứ Sáu xứng đáng với danh tiếng của mình — và cái kết của nó xứng đáng để xem lại.

Đạo diễn

M. Night Shyamalan

M. Night Shyamalan

Diễn viên

Thẻ: , , , , ,

Thảo luận

Có 0 bình luận.