Kinh doanh và tài chính

Vì sao Matt Baker rời The One Show để xây dựng công ty truyền hình của riêng mình

Victor Maslow

Câu chuyện về Matt Baker thường được kể một cách nhẹ nhàng. Một gương mặt quen thuộc từ những cánh đồng suy ngẫm về thời gian trôi qua, về những đứa con, về trang trại nơi anh lớn lên và cuộc sống hai mặt giữa trường quay và đồng ruộng. Đây là dạng bài chân dung khiến người ta gật đầu ấm áp và chẳng nghĩ ngợi gì thêm. Hãy đọc nó như một câu chuyện kinh doanh, và một bức tranh sắc nét hơn hiện ra: một người dẫn chương trình đang có phương pháp biến danh tiếng thành thứ mà một người dẫn hầu như không bao giờ giữ được.

Đối với phần lớn người dẫn chương trình, sự nổi tiếng vừa là tài sản vừa là cái bẫy. Bạn được thuê miễn là khán giả còn quan tâm, và format bạn dẫn thuộc về người khác. Baker hiểu cái bẫy từ sớm và đã làm điều phi thương mại: anh rời bỏ công việc lớn nhất trong làng truyền hình ban ngày Anh, chiếc ghế sofa đảm bảo cho người dẫn nhiều năm an toàn, và anh làm điều đó có chủ đích.

Anh đã thẳng thắn bất thường về lý do. Rời khỏi chương trình tối đó, anh từng nói, chính là mục đích của bài tập: để thành lập công ty sản xuất riêng và làm những chương trình mà mọi người thực sự muốn xem. Công ty đó tồn tại, anh điều hành nó, và theo lời anh, mọi chuyện rất tốt. Sự khác biệt này quan trọng hơn vẻ ngoài. Một người dẫn chương trình nhận thù lao rồi ra đi. Một nhà sản xuất sở hữu ý tưởng, format và kho lưu trữ, và tiếp tục kiếm tiền từ cả ba thứ đó rất lâu sau khi máy quay được cất đi. Baker đã chuyển từ một bên của bảng cân đối sang bên kia khi mọi người vẫn còn nhìn anh mỉm cười.

Điều khiến bước đi này thành công là thứ mà các bài báo về khía cạnh con người coi chỉ là màu sắc phụ. Trang trại, gia đình, sự gắn bó với nông thôn – đó không phải tiểu sử ngẫu nhiên. Chúng là thương hiệu. Các sản phẩm do Baker đặt hàng xoay quanh sự chân thực vùng quê: loạt phim về làm việc trên đất, về cuộc tìm kiếm người thuê mới cho một khu đất của National Trust, về kinh tế nông trại thực sự mà phần lớn truyền hình chỉ ghé thăm như một tấm bưu thiếp. Sự tín nhiệm đó không thể mua hay giả mạo nhanh chóng, và chính nó cho phép anh đặt hàng, dẫn dắt và bán format trong một thị trường cạnh tranh. Sự chân thực là con hào bảo vệ.

Nhìn theo cách này, nhịp điệu đều đặn của các cuộc phỏng vấn cá nhân không còn là chia sẻ quá mức mà bắt đầu trông như việc bảo trì. Một sự nghiệp truyền hình trưởng thành không sống dựa trên danh tiếng cũ; nó phải liên tục tạo ra sự liên quan trong một thị trường tràn ngập gương mặt. Mỗi suy ngẫm về con cái, mỗi cập nhật về ai sẽ một ngày tiếp quản trang trại nhỏ của gia đình, mỗi lần nhắc đến cuộc sống hai mặt đều tái tạo cùng một tài sản – cảm giác rằng người dẫn này là hàng thật, không phải một giọng nói thuê đọc autocue về một vùng quê mà anh không sống ở đó. Câu chuyện cá nhân không phải sự xao nhãng khỏi sản phẩm. Nó chính là sản phẩm.

Có một bài học ở đây vượt xa một người dẫn chương trình người Anh. Nền kinh tế tài năng – màn ảnh, thể thao, âm nhạc, nền kinh tế người ảnh hưởng mượn logic của nó – thưởng cho những người ngừng cho thuê bản thân và bắt đầu sở hữu những gì họ tạo ra. Bước đi có giá trị hiếm khi là bước ồn ào nhất. Đó là quyết định lặng lẽ đánh đổi mức lương đảm bảo lấy một phần cổ phần, biến một cái tên quen thuộc thành một công ty với một danh mục, và để khán giả tiếp tục đọc nó như một câu chuyện về một người đàn ông tốt và trang trại của anh ta.

Đó mới là sự thay đổi thực sự bên dưới sự thay đổi. Không phải một người dẫn chương trình đang chậm lại, mà là một người đã sớm nhận ra, hơn hầu hết mọi người, rằng trong truyền hình, tiền bền vững nằm sau máy quay – và anh đã xây dựng toàn bộ hình ảnh công chúng ấm áp, lành mạnh, hoàn toàn chân thành vào bảng cân đối tài sản.

Thẻ: , , , ,

Thảo luận

Có 0 bình luận.