Chương trình TV

Rafa trên Netflix: cái giá mà cơ thể Nadal phải trả cho 22 Grand Slam

Jack T. Taylor

Rafael Nadal đã dành hai mươi ba năm dạy cơ thể mình hứng chịu đòn đau và đòi hỏi thêm. Cú thuận tay xé gió trên lưới ấy bật ra từ một bờ vai, một đầu gối và một bàn chân trái mà đến cuối chỉ còn được giữ lại bằng băng dán, mũi tiêm và sự lì lợm. Gạt các chiếc cúp sang một bên, thứ còn lại còn kỳ lạ hơn một cuốn album chiến thắng: một người đàn ông đã sắp đặt cả đời trưởng thành quanh một quyết định duy nhất, là không dừng lại.

YouTube video

Cái giá ấy mới là chủ đề thật sự, không phải kim loại của những chiếc cúp. Nadal rèn một khí chất cho sự bào mòn, từng điểm một, vẫn cú topspin dữ dội ấy lặp lại lần thứ mười nghìn như thể trận đấu phụ thuộc vào nó, bởi với anh thì luôn là vậy. Câu nói gắn với chính dự án đã nói thẳng: một nhà vô địch không chỉ được định nghĩa bởi cách anh thắng, mà bởi khả năng chịu đựng thêm một quả bóng nữa.

Bàn chân trái là bản lề của toàn bộ câu chuyện. Được chẩn đoán từ tuổi thiếu niên, năm 2005, mắc hội chứng Müller-Weiss, một bệnh thoái hóa ở một xương giữa bàn chân, Nadal nhận kiểu tin thường khép lại một sự nghiệp ngay trong phòng khám. Anh xoay xở với nó suốt hai thập kỷ. Năm 2022 anh vô địch Roland Garros với khớp gần như đã được gây tê, bởi lựa chọn còn lại là không thi đấu. Loạt phim không bán điều đó như chủ nghĩa anh hùng, mà như bằng chứng về ngưỡng chịu đựng mà phần lớn vận động viên không bao giờ phải khám phá trong chính mình.

Zach Heinzerling, người đã dành cả sự nghiệp quay những con người có kỷ luật cận kề nỗi ám ảnh, dựng loạt phim bằng sự gần gũi thay vì những pha bóng đẹp. Máy quay ở lại với những người thật sự vận hành cỗ máy: các huấn luyện viên, các chuyên gia vật lý trị liệu, gia đình đã chứng kiến cái giá ở cự ly gần. Có những thước phim tư liệu về một cậu bé ba tuổi cầm cây vợt quá khổ, và ở đầu kia là cuộc trở lại năm 2024 mà gần như không ai ngoài căn phòng đó tin tưởng.

Thứ máy quay không buông là phần việc chưa bao giờ lên truyền hình: quá trình hồi phục, những ngón tay trầy da được băng lại, những chai nước được đặt xuống sau mỗi lần đổi sân với nhãn quay về phía sân, luôn như vậy. Đằng sau mỗi nhà vô địch mà công chúng gọi là thiên bẩm là cả một bộ máy: người chú Toni dựng nên lối chơi và sự cứng rắn từ thuở nhỏ, và Carlos Moyá, cựu số một thế giới, người vẽ lại một lối quần vợt vốn đang nghiền nát cơ thể.

Các đối thủ xuất hiện, nhưng không phải để dạo một vòng vinh quang. Roger Federer, Novak Djokovic và John McEnroe lên tiếng với tư cách nhân chứng, không phải bạn diễn, những người đã dành nhiều năm ở bên kia lưới để cố giải một bài toán tự nó được giải bằng cách từ chối biến mất. Lời họ nặng ký hơn không phải ở những trận chung kết đã thua, mà ở việc đối mặt với một người biến sự kiệt sức thành vũ khí thì làm gì một kẻ ganh đua.

Hơn nữa, loạt phim đến trên mặt sân đất nện Paris mà Nadal đã biến thành tài sản riêng, mười bốn danh hiệu trên một mặt sân duy nhất, một con số nghe ít giống kỷ lục mà giống địa chất hơn. Đây là Roland Garros đầu tiên thời anh giải nghệ, tháng Năm đầu tiên trong hai mươi năm mà nhánh đấu không uốn quanh tên anh. Chính ở đó loạt phim thôi nói về quần vợt.

Người ta có thể rèn một cơ thể để chịu đựng và một tâm trí để xem mỗi điểm như bức tường cuối cùng trước thảm họa. Người ta không thể tập dượt buổi sáng khi thói quen chẳng còn gì để sắp đặt. Bộ phim xoay quanh câu hỏi duy nhất nó không thể trả lời: Rafael Nadal là ai khi không còn một quả bóng nào nữa để chịu đựng.

Rafa, do Zach Heinzerling đạo diễn và Skydance Sports sản xuất, gồm bốn tập và có các cuộc phỏng vấn với Roger Federer, Novak Djokovic và John McEnroe. Phim ra mắt trên Netflix ngày 29 tháng 5, ngay giữa giải đấu đã làm nên tên tuổi anh.

Thảo luận

Có 0 bình luận.