Chương trình TV

Big Chicken: Thuyết âm mưu về đồ ăn nhanh trên Netflix — Mo Gilligan ăn gà rán suốt 28 ngày để chứng minh cơn thèm là do người ta dựng nên

Molly Se-kyung

Mo Gilligan đồng ý tự hủy hoại cơ thể mình trước ống kính, và mánh nằm ở đó. Suốt 28 ngày, anh ăn gà rán ba bữa mỗi ngày và không gì khác, trong khi một ê-kíp ghi lại điều đó gây ra cho một người từng cầm chính chiếc hộp ấy mà chẳng nghĩ ngợi. Thử nghiệm là mồi nhử. Bộ phim bên dưới đặt một câu hỏi khác: ai đã quyết định rằng anh phải thèm nó, vì sao nó chờ sẵn ngay đầu phố nhà anh, và vì sao nó rẻ đến thế.

Big Chicken: Thuyết âm mưu về đồ ăn nhanh mở đầu như một bài kiểm tra sức bền rồi cứng lại thành một cuộc điều tra. Gilligan, diễn viên hài độc thoại lần đầu làm phim tài liệu, dùng chiêu cũ nhất của thể loại: cho người dẫn ăn kiêng, gắn máy đo, nhìn các chỉ số dịch chuyển. Phép so sánh mà chính bộ phim mời gọi là Super Size Me. Khác biệt nằm ở chỗ ống kính hướng về đâu khi tháng đó kết thúc. Morgan Spurlock dừng lại ở cơ thể; Gilligan dùng nó như một cánh cửa và bước qua.

Chính quyết định ấy gánh cả bộ phim. Huyết áp, giấc ngủ, cân nặng đều có thật, và phim tiêu chúng, nhưng chúng là ngưỡng cửa, không phải đích đến. Vào trong rồi, Gilligan tua ngược cơn thèm: rời quán gà ở nam London, băng qua Đại Tây Dương, đi vào các dây chuyền gia cầm công nghiệp và kho lưu trữ quảng cáo. Câu hỏi anh đuổi theo không phải câu hỏi của định dạng. Không phải gà rán làm gì cơ thể anh, mà ai đã sắp đặt để anh ăn nó, vì sao ở đây và vì sao rẻ đến vậy.

Anh đặt chính vị thế của mình vào trung tâm. Gilligan là một diễn viên hài người Anh da đen, và gà rán suốt một thế kỷ bị xếp cạnh một định kiến chủng tộc, vừa được bán vừa bị đem ra chế giễu trong cùng một câu. Anh coi lịch sử đó là bằng chứng, không phải vật trang trí. Phim lần theo cách một món ăn có gốc rễ sâu trong ẩm thực của người Mỹ gốc Phi bị công nghiệp hóa, nhượng quyền, rồi bán ngược lại cho chính những cộng đồng từng bị biếm họa qua nó. Sợi chỉ đó là phần mà góc nhìn thi ăn thường chôn vùi, và nó là thứ tạo nên xương sống cho phim.

Hãng sản xuất báo trước ý đồ. Mindhouse, công ty do Louis Theroux dựng nên, làm những phim tài liệu ở ngôi thứ nhất, nơi người dẫn là công cụ chứ không phải vật trang trí. Đạo diễn Liana Stewart giữ cho nhịp hài của Gilligan luôn sống động khi chất liệu cứng lại, nên giọng điệu thuyết phục ngang với con số. Khi các con số xuất hiện, chúng rơi xuống một khán giả vừa mới bật cười.

Bên dưới thử nghiệm cá nhân là bộ máy mà tựa phim chỉ tới. Một nền kinh tế đồ ăn nhanh biến một bữa gà rán thành nguồn calo nóng rẻ nhất trên phố, được thiết kế để vừa túi tiền đúng ở những nơi thiếu thời gian và thiếu tiền nhất. Một ngành chăn nuôi công nghiệp cho ra gà ở quy mô và tốc độ mà hầu như không ai hình dung. Một cái giá sức khỏe không chia đều, mà dồn vào những khu có nhiều quán nhất trên mỗi cây số vuông. Cơn thèm đã được dựng nên. Có người dựng nó. Có người vẫn đang dựng.

Sức nặng của phim là ở chỗ Gilligan không đứng ngoài điều mình mô tả. Anh không phải nhà khoa học ghé thăm: anh là một khách hàng lớn lên bên trong nó, và phim không để anh quên điều đó. Sự gắn bó là thật. Quán gà vừa là nơi tụ họp vừa là vấn đề sức khỏe cộng đồng. Big Chicken giữ cả khoái cảm lẫn cái giá trong cùng một bàn tay, nên cuộc điều tra đọc như một cuộc thanh toán, không phải một bài giảng.

Big Chicken: A Fast Food Conspiracy
Big Chicken: A Fast Food Conspiracy

Điều thử nghiệm không thể khép lại là khoảng trống nó phơi ra. Gilligan có thể ngừng ăn; ngành công nghiệp không ngừng bán, các trại không ngừng chạy, quảng cáo không ngừng tác động lên người tiếp theo bước vào trong mệt mỏi và vội vã. Người dẫn đã cải tà là một điểm dữ liệu; hệ thống anh mô tả mới là hằng số.

Big Chicken: Thuyết âm mưu về đồ ăn nhanh do Liana Stewart đạo diễn và Mindhouse sản xuất. Phim dài 96 phút và ra mắt toàn cầu trên Netflix từ ngày 5 tháng 8 năm 2026.

Thẻ: , , , , ,

Thảo luận

Có 0 bình luận.