Bóng đá

Maroc lại vào tứ kết World Cup 2026 và tái đấu Pháp — đội trên giấy tờ vẫn nhỉnh hơn

Bốn năm sau khi trở thành quốc gia châu Phi và Ả Rập đầu tiên vào bán kết World Cup, Sư tử Atlas gặp lại đúng đối thủ cũ, đúng vết thương cũ, chỉ sớm hơn một vòng.
Jack T. Taylor

Có một phiên bản của cú sút mà Azzedine Ounahi tung ra ở Qatar đã thành bàn. Anh dứt điểm gọn từ xa, bóng bay lên và cuộn về góc cao, và suốt quãng đường bóng bay, cả một lục địa nhoài người về phía trước. Rồi Hugo Lloris chạm được đầu ngón tay vào bóng, đẩy ra ngoài cột dọc, và khoảnh khắc ấy gấp lại vào đêm Qatar. Đó chính là cốt lõi hành trình vĩ đại của Maroc: nó nằm trong từng phân. Một pha cứu thua ở đây, một cột dọc ở kia, và câu chuyện mà tất cả kể lại hóa ra hoàn toàn khác.

Giờ họ đã trở lại, lại một lần nữa vào tứ kết World Cup, và lá thăm mang một sự đối xứng nghiệt ngã. Chờ ở phía bên kia là Pháp — vẫn nước Pháp ấy, vẫn màu áo xanh ấy, vẫn đội bóng đã đứng chắn ngay ngưỡng cửa lần cuối hai đội gặp nhau với một tấm vé World Cup đặt lên bàn cân. Sư tử Atlas khi ấy leo tới tận bán kết và thấy Les Bleus chặn lối. Lần này ngưỡng cửa hiện ra sớm hơn một vòng, tại Boston, và Maroc bước tới đó với tư cách một đội rắn rỏi hơn, lạ lùng hơn và bản năng hơn đội bóng từng ngã xuống.

Đêm dịch chuyển một giới hạn

Để hiểu vì sao trận này có ý nghĩa vượt khỏi nhánh đấu, phải ngồi lại với ý nghĩa thực sự của hành trình Qatar 2022. Maroc không chỉ vào bán kết; họ trở thành quốc gia châu Phi đầu tiên và quốc gia Ả Rập đầu tiên trong lịch sử đi xa đến vậy, và họ làm điều đó theo cách khó khăn nhất, loại Tây Ban Nha trên loạt luân lưu và đánh bại Bồ Đào Nha trên đường đi. Nó dịch chuyển một giới hạn đã đứng nguyên suốt một thế kỷ các kỳ World Cup. Với một thế hệ cầu thủ trải từ Casablanca đến các vùng ngoại ô Brussels và những hải cảng Hà Lan, bản đồ của điều khả dĩ được vẽ lại trong hai tuần. Và một hành trình như thế luôn để lại đúng một câu hỏi — chính câu hỏi mà trận tứ kết này đặt lên bàn. Đó là một đỉnh cao, một sự trùng khớp có một không hai của thế hệ vàng và lá thăm dễ thở? Hay đó là một nền móng?

Hai trận knock-out, hai cách chiến thắng

Mọi thứ về cách Maroc trở lại đây đều nghiêng về nền móng. Ở vòng 32 đội, họ đụng Hà Lan, đi tới tận cùng và thắng trên loạt luân lưu — Yassine Bounou lại làm điều anh đã biến thành thói quen trong những đêm lớn nhất, còn đội trưởng Achraf Hakimi bước lên và sút thành bàn cú đá quyết định một quốc gia bay về nhà hay ở lại. Rồi ở vòng 16 đội, họ hạ đồng chủ nhà Canada, nghiền nát 3-0 tại Houston, Ounahi lập cú đúp, còn khán đài đến để xem một bữa tiệc sân nhà cứ lặng dần theo từng giờ. Hai trận knock-out, hai cách thắng khác nhau: một bằng thần kinh thép, một bằng thế trận. Đó không phải một đội đá bằng may mắn. Đó là một đội đã học được nó muốn làm bạn tổn thương bằng cách nào.

Điều khác biệt lần này là bàn tay cầm lái. Walid Regragui, huấn luyện viên đưa Maroc tới sát mép một trận chung kết, đã từ chức hồi mùa xuân, và liên đoàn đưa ra một canh bạc khác thường để thay thế. Mohamed Ouahbi, sinh tại Brussels, được rèn giũa qua hai thập kỷ trong lò đào tạo Anderlecht và vừa lên ngôi với tư cách nhà cầm quân giúp Maroc vô địch World Cup U-20, được trao ghế đội tuyển quốc gia khi giải đấu đã hiện ra ở đường chân trời. Nơi Regragui dựng nên một đội thực dụng đến mức máy móc, xuất sắc trong việc chịu đựng rồi bung ra, Ouahbi kéo sợi dây bên kia. Ông muốn bóng luân chuyển nhanh và hàng phòng ngự dâng pressing cao; ông tin các nghệ nhân của mình được ứng biến; chỉ trong vài tháng, ông cố trả lại cho đội bóng này một phần nét ngẫu hứng mà sự hiệu quả kiểu châu Âu đã bào mòn. Đó là một canh bạc. Trước Pháp, có lẽ đó là kiểu kế hoạch duy nhất đáng có.

Người đội trưởng đá quả luân lưu cuối cùng

Xuyên suốt tất cả là Hakimi, và anh là lý do câu hỏi về bản lĩnh tự nó có lời đáp. Anh là một trong những hậu vệ cánh hay nhất còn thi đấu, một nhà vô địch Champions League không cần giải đấu này để chứng minh sự nghiệp, vậy mà anh đá mỗi trận của Maroc như thể có cần. Anh là đội trưởng đá quả luân lưu cuối cùng, hậu vệ dâng cao nhất trên sân, người mà tấm huy hiệu tựa vào. Có một kiểu cầu thủ coi chiếc áo tuyển nặng hơn bất kỳ chiếc áo nào khác mình có, và Hakimi là kiểu cầu thủ ấy. Hãy nhìn anh kéo Maroc dâng lên khi thế trận bế tắc, bạn đang nhìn thấy đặc điểm định hình đội bóng này: từ chối trở nên nhỏ bé, từ chối bị nhớ đến như một tai nạn đẹp đẽ đơn lẻ.

Bởi đó là cái bóng mà mọi đội bóng vượt kỳ vọng đều học cách sống dưới nó. Thế giới yêu bạn một tháng rồi lặng lẽ chờ bạn chứng minh đó không phải may rủi. Suốt những năm sau Qatar, Maroc bị hỏi, bằng cả trăm cách lịch sự, rằng họ có thực sự giỏi đến thế không. Trận tứ kết này là nơi họ được trả lời bằng thứ ngôn ngữ duy nhất có giá trị, và sự nghiệt ngã của lá thăm cũng chính là món quà của nó: người ra đề thi vẫn là người đã đánh trượt họ lần trước.

Pháp vẫn là ứng viên nặng ký — nhưng lần trước cũng vậy

Trên giấy tờ, Pháp vẫn nhỉnh hơn, và cách biệt không nhỏ. Didier Deschamps, trong kỳ giải mà ông nói sẽ là giải cuối cùng trên cương vị huấn luyện viên trưởng, có một đội hình đọc lên như danh sách những vấn đề đáng thèm muốn nhất của bóng đá: Kylian Mbappé, nay là chân sút ghi nhiều bàn nhất lịch sử đất nước, đeo băng đội trưởng dẫn dắt hàng công có bộ ba Paris gồm Ousmane Dembélé, Bradley Barcola và Désiré Doué. Les Bleus thắng mọi trận đã đá ở đây, gần nhất chật vật vượt Paraguay nhờ đúng một quả luân lưu của Mbappé — kiểu chiến thắng sít sao, thản nhiên mà các nhà vô địch thường chuyên trị. Họ không cần phải đẹp. Dưới thời Deschamps họ hiếm khi đẹp. Họ chỉ cứ đi tới tứ kết, bán kết, chung kết. Đây là kỳ World Cup thứ ba liên tiếp họ trông như được dựng lên để đi tới tận cùng.

Vậy mà lần cuối hai đội gặp nhau, Pháp không thắng thoải mái; họ thắng lạnh lùng, một bàn sớm của Théo Hernández và một bàn muộn của cầu thủ vào sân từ ghế dự bị, trong khi Maroc dồn dập gõ vào một cánh cửa không chịu bật mở. Khoảng cách hôm ấy là hai bàn thắng và chừng mười lăm phân đường cong của Ounahi. Đó là ký ức Maroc mang tới Boston: không phải bị lấn lướt, mà bị vượt qua trong gang tấc, một trận bán kết sát sao hơn cả tỷ số. Có một phiên bản của đêm đó — phiên bản nằm trong từng phân — nơi các trang sử được đọc theo cách khác.

Không ai trong đội Maroc nói họ là ứng viên nặng ký, và họ không phải. Nhưng một trận tứ kết không phải là cả một quá trình; nó là chín mươi phút, hoặc một trăm hai mươi, rồi có thể là quãng đường bước ra chấm phạt đền mà Bounou và Hakimi đã một lần biến thành sân nhà ở giải này. Maroc của Ouahbi liều lĩnh nhanh hơn Maroc của Regragui, và trước một nước Pháp ưa kiểm soát rồi phản công, một đội sẵn sàng mạo hiểm trước chính là kiểu đối thủ có thể khiến ứng viên số một khó chịu. Sư tử Atlas không cần hay hơn Pháp qua một vòng bảng hay một mùa giải. Họ chỉ cần hay hơn trong một đêm, trước đúng đội đã một lần từ chối họ.

Đó là toàn bộ sức hút của một trận tái đấu ở tầm cao này. Nó rút gọn cả một sự nghiệp về một cơ hội tươi mới duy nhất để sửa một tiếc nuối cũ. Bốn mùa hè trước, Maroc chứng minh một lục địa có thể vào tới bán kết World Cup. Giờ, tại Boston, họ sẽ biết đó là trần nhà hay là sàn nhà, và thứ duy nhất đứng giữa họ và lời đáp là chính đội bóng đã trao cho họ câu hỏi.

Thẻ: , ,

Thảo luận

Có 0 bình luận.