Bóng đá

Tây Ban Nha vượt qua Saudi Arabia để vào vòng 32 đội World Cup 2026 — nhưng điểm yếu mà Cape Verde phơi bày vẫn chưa bị thử thách

Jack T. Taylor

Điều đầu tiên Tây Ban Nha làm được trước Saudi Arabia lại đúng là thứ họ không thể làm trước Cape Verde: ghi bàn sớm. Phút thứ mười một, Marc Cucurella và Mikel Oyarzabal phối hợp bên cánh trái, bóng đến chân Lamine Yamal ở phía xa vòng cấm, và cậu bé đón bóng bằng cú chạm của một người chưa bao giờ nghi ngờ rằng mình thuộc về đẳng cấp này. Một cú vung chân, và cái nút thắt đè nặng trong lòng người Tây Ban Nha suốt gần một tuần đã được tháo bỏ.

Từ đó trở đi, mọi thứ trôi như một cuộc diễu hành. Oyarzabal ghi hai bàn chỉ trong hai phút của hiệp một, bàn thứ hai là cú đánh đầu chẳng buồn ăn mừng, và một bàn phản lưới đầu hiệp hai biến một buổi chiều thư thái thành một cơn vùi dập. Tây Ban Nha vào vòng 32 đội World Cup với tư cách nhất bảng, và thứ tài năng khiến họ thành ứng cử viên đã hiện ra, trong chín mươi phút ở Atlanta, đúng như quảng cáo.

Ấy vậy mà lời phán xét trung thực lại khó hơn tỷ số. Bởi vấn đề mà Tây Ban Nha thực sự mắc phải chưa bao giờ được đặt lên bàn.

Đối thủ tự mở cửa

Để hiểu vì sao một chiến thắng bốn bàn lại giải quyết quá ít, ta phải quay về trận ra quân. Trước Cape Verde, Tây Ban Nha tung ra hai mươi bảy cú dứt điểm mà không có lấy một bàn. Họ quây quanh một khối phòng ngự sâu, kỷ luật suốt cả trận và không bao giờ tìm thấy cánh cửa. Một thủ môn qua một đêm thành người hùng dân gian. Huấn luyện viên Luis de la Fuente sau trận phản pháo — ông gọi những chỉ trích nhắm vào đội trưởng Rodri là «xúc phạm», chỉ thừa nhận đội «thiếu sự tươi mới và tinh tế», rồi nhắc mọi người rằng trên giấy tờ Cape Verde là đội yếu hơn. Về giấy tờ thì ông đúng. Nhưng ông đang né câu hỏi mà mặt cỏ đặt ra.

Câu hỏi rất đơn giản: liệu Tây Ban Nha này có phá nổi một đối thủ nhất quyết không trao khoảng trống cho họ? Đó là điều khó nhất trong bóng đá giải đấu, và là điều định đoạt các trận loại trực tiếp, bởi ở vòng knock-out gần như ai cũng co về phòng ngự. Cape Verde đã đặt câu hỏi đó và Tây Ban Nha không có lời đáp.

Saudi Arabia thì không đặt câu hỏi ấy. Họ đến Atlanta với cùng ý đồ phòng ngự đã giúp họ hòa Uruguay, rồi gần như từ bỏ nó ngay khi vào trận. Khối đội hình lúc thì lùi quá sâu, lúc lại dâng quá cao; những khoảng hở giữa các tuyến mở ra như cửa quay, và Tây Ban Nha, đội tấn công khoảng trống giỏi bậc nhất hành tinh, cứ thế đi xuyên qua. Đến lúc Oyarzabal hoàn tất cú đúp, Saudi Arabia đã thôi phòng ngự một sơ đồ mà chuyển sang phòng ngự lòng tự trọng. Vỏn vẹn một cú sút trúng đích cả trận nói lên tất cả về mức kháng cự ít ỏi cần phải vượt qua.

Đây là sự thật khó nuốt nằm dưới lễ ăn mừng: Tây Ban Nha xuất sắc đúng ở phần việc chẳng ai từng nghi ngờ họ làm được, và không bị buộc phải thực hiện phần việc duy nhất khiến họ lo lắng. Đánh bại một đội chịu mở ra không giống đánh bại một đội khóa cửa. Tỷ số 4-0 là bằng chứng cho vế đầu và là sự im lặng về vế sau.

Ngôi sao của trận, và cái bẫy diễn giải quá đà

Nếu cần một người để dựng cả buổi tối quanh anh ta, đó là Oyarzabal. Một số mười tự nhiên được kéo lên chơi cao nhất, anh tận dụng hai cơ hội với sự bình thản của người đã quyết rằng những chỉ trích tuần trước không phải gánh nặng của mình, và còn góp công vào bàn mở tỷ số của Yamal. Anh gọi cú đúp ấy là lời đáp cho những kẻ hoài nghi, và đêm đó đúng là vậy. Còn Yamal ghi bàn World Cup đầu tiên ở cái tuổi mà phần lớn cầu thủ vẫn đang chờ lần khoác áo tuyển đầu tiên, còn Cucurella cống hiến ca trực hai pha kiến tạo từ vị trí hậu vệ cánh đã lặng lẽ trở thành động cơ của đội bóng này.

Nhưng cái bẫy nằm ở đây. Trong một trận 4-0 trước đối thủ thụ động đến thế, mọi điểm số cá nhân đều bị thổi phồng và hầu như chẳng có gì mang đi được. Tiền đạo trông sắc lẹm trước khoảng trống toang hoác chưa chắc là tiền đạo tìm ra một mét trong vòng cấm chật cứng ở vòng 16 đội. Hàng tiền vệ điều khiển trận đấu trước một đội đuổi theo bóng ma chưa chắc là hàng tiền vệ phá được khối thấp dưới áp lực thật. Màn trình diễn trước những đối thủ để cho mình chơi bóng là dữ liệu kém tin cậy nhất trong môn này, và Tây Ban Nha vừa tạo ra trọn chín mươi phút như thế.

Chính vì vậy mà việc gọi tên một cầu thủ Tây Ban Nha mờ nhạt gần như đi chệch trọng tâm. Chẳng ai chơi tệ; vấn đề chính là ở đó. Những dấu hoa thị treo lơ lửng trên đội bóng này sau trận Cape Verde — câu hỏi về vị trí trung phong mà một số mười cải biên chỉ che lấp chứ không trả lời, và chuyện liệu Rodri có thể áp đặt nhịp độ khi trận đấu là một cuộc vật lộn chứ không phải một cuộc phi nước đại — đều không bị xóa bỏ ở đây. Chúng chỉ đơn giản là không được kiểm tra. Bạn không thể trượt một bài thi mà bạn chưa từng được làm.

Cái mác ứng cử viên có trụ vững không

Có — nhưng trên đúng những điều kiện nó vẫn luôn tựa vào, chứ không phải bất cứ thứ gì diễn ra ở Atlanta. Tây Ban Nha là ứng cử viên nhờ những con người họ có: một thế hệ tiền vệ mà các nền bóng đá khác sẵn lòng xây cả một thập kỷ quanh đó, một cầu thủ chạy cánh như Yamal có thể bẻ cong trận đấu một mình, một đội hình có hai ba phương án ở mỗi vị trí. Điều đó đúng trước trận hòa Cape Verde và đúng đến lúc này. Một chiến thắng bốn bàn không củng cố nó. Một trận hòa không bàn thắng cũng không phá hủy nó.

Thứ giải đấu chưa cho chúng ta biết là liệu tài năng có giải được vấn đề cấu trúc duy nhất mà đội bóng này mang theo: sự phung phí, sự thiếu chất tàn nhẫn khi một đối thủ trao bóng và thách họ chơi khôn ngoan. De la Fuente muốn bảo vệ danh tiếng Rodri bao nhiêu cũng được; hàng phòng ngự thực sự đáng kể là hàng phòng ngự mà các tiền đạo của ông phải phá, và đến giờ họ mới phá được đúng một — cái tự nó vỡ.

Thế là Tây Ban Nha hành quân vào vòng knock-out với ngôi đầu bảng, bất bại, lấy lại tinh thần và, nhìn bề ngoài, đáng sợ. Nhưng đâu đó trong nhánh đấu là một đội sẽ làm điều Cape Verde đã làm: lùi sâu, giữ kiên nhẫn, buộc Tây Ban Nha phải bẻ ổ khóa thay vì thong thả bước qua cánh cổng mở. Cứ theo bằng chứng của World Cup này, đó mới là đội khiến họ phải lo. Tỷ số 4-0 ngỡ như một lời đáp. Nó chỉ là một sự trì hoãn.

Thẻ: , , ,

Thảo luận

Có 0 bình luận.