Bóng đá

World Cup 2026, vòng 1/16: Đức và Hà Lan rời cuộc chơi trên chấm luân lưu, Brazil chật vật thoát Nhật Bản

Một ngày ở World Cup 2026: hai ông lớn châu Âu ngã gục từ chấm phạt đền, Paraguay và Morocco đi tiếp, còn Brazil định đoạt bằng bàn thắng phút bù giờ
Jack T. Taylor

Vòng 1/16 được sinh ra để tìm xem ai giữ được thần kinh thép khi bóng đá đã cạn, và chỉ trong một buổi chiều, nó đã túm lấy hai ông lớn của châu Âu rồi bẻ gãy họ ngay nơi mỗi cầu thủ cảm thấy cô đơn nhất: chấm phạt đền. Đức đã ra về. Hà Lan đã ra về. Cả hai rời sân sau khi đã ghi bàn, đã chiến đấu, đã làm gần như đủ — và cả hai đứng nhìn một đội nhỏ hơn, khát khao hơn bước lên đặt bóng và hoàn tất công việc mà chính họ không thể.

Paraguay đã làm điều đó với Đức. Morocco đã làm điều đó với Hà Lan. Và khi những gã khổng lồ ngã xuống, Brazil nhắc nhở tất cả rằng chỉ riêng việc sống sót qua một trận knock-out ở World Cup đã là một bài kiểm tra bản lĩnh, khi họ vượt qua Nhật Bản bằng cú dứt điểm sạch sẽ cuối cùng của đêm.

Paraguay loại Đức, và người viết nên câu chuyện là một thủ môn

Đức đã biến những lần chia tay sớm thành thói quen, và lần này là phiên bản tàn nhẫn nhất. Paraguay vươn lên dẫn trước nhờ Julio Enciso trước giờ nghỉ, một bàn thắng mang theo sự bình thản của một đội chẳng có gì để mất và có mọi thứ để chứng minh. Đức đáp trả theo cách các đội bóng giỏi vẫn làm — Florian Wirtz treo bóng, Kai Havertz bật cao đánh đầu, và tỷ số là 1-1. Trong nhiều quãng dài sau đó, Đức trông có vẻ nhỉnh hơn. Họ chỉ là không tìm được bàn thứ hai.

Thế là mọi chuyện đi đến nơi mà danh tiếng chẳng còn nghĩa lý gì. Orlando Gill, thủ môn Paraguay, thực hiện hai pha cứu thua sẽ theo anh đến hết sự nghiệp, và José Canale dứt điểm thành công quả luân lưu đầu tiên của loạt sút bất tử để ấn định 4-3. Loạt luân lưu thường bị gọi là trò xổ số; không phải vậy. Đó là bài kiểm tra xem ai giữ được đôi tay vững vàng khi cả sân vận động đang gào thét, và Paraguay đã vượt qua. Đức, một lần nữa, thì không. Với một trong những tượng đài lớn của bóng đá thế giới, bị loại ở vòng 1/16 không còn là một cú sảy chân — nó đang trở thành một khuôn mẫu.

Morocco lại làm được — Bounou bức tường, Diop người giải cứu

Hà Lan có cùng lợi thế, cùng sự kiểm soát và cùng một cái kết. Cody Gakpo đưa Hà Lan vượt lên sau giờ thứ nhất, ở phút 72, và trong một lúc tất cả có dáng dấp của một bước đi tiếp kiểu châu Âu đầy thường lệ. Rồi Morocco làm điều họ đã học được trên sân khấu này: từ chối ra về. Issa Diop giật lại bàn gỡ ở sâu trong thời gian bù giờ — phút 91, hơi thở cuối cùng của thời gian chính thức — và trận đấu lẽ ra đã khép lại bỗng sống dậy.

Từ đó trở đi, mọi thứ thuộc về Yassine Bounou. Thủ môn của Morocco đã xây dựng danh tiếng cả giải đấu chính từ những khoảnh khắc như thế này, và loạt luân lưu là sân khấu của anh; Ismael Saibari là người thực hiện cú sút quyết định, nhưng chính Bounou mới khiến phép tính trở nên khả thi, giúp Morocco thắng sít sao 3-2. Hành trình vào bán kết của họ bốn năm trước được xem như một phép màu. Cách họ vận hành bây giờ — điềm tĩnh, có tổ chức, không thể bị đánh gục — trông ít giống may mắn hơn rất nhiều và giống một phương pháp hơn rất nhiều. Hà Lan, với tất cả tài năng của mình, chưa bao giờ giải được bài toán đó.

Brazil sống sót trước Nhật Bản khi thua mới là điều dễ xảy ra

Buổi tối của Brazil lẽ ra phải là buổi tối thoải mái. Nó không hề. Nhật Bản, không biết sợ và sắc bén, là đội ghi bàn trước qua Kaishu Sano, và trong một quãng dài, các ứng cử viên trông y hệt một đội đã thắng trận trong đầu trước cả tiếng còi khai cuộc. Brazil là người thứ hai suốt một tiếng đồng hồ, và cú sốc thứ ba kiểu châu Âu đang chờ sẵn ngay đó.

Thứ giải cứu họ là kinh nghiệm và sự không chịu khuất phục. Casemiro, bản năng tranh đấu già dặn nhất trong đội, kéo họ về thế cân bằng sau giờ nghỉ, và Gabriel Martinelli tìm được bàn thắng quyết định ở thời gian bù giờ — đúng kiểu cú dứt điểm muộn màng và mang tính định đoạt vốn phân tách những đội đi tiếp với những đội ra về mà vẫn tự hỏi mình đã sai ở đâu. Brazil đi tiếp, nhưng họ đã nhận được lời cảnh báo. Nhật Bản đã là đội nhỉnh hơn đủ lâu để chứng minh rằng Brazil này có thể bị khiến cho mất bình tĩnh.

Ngày này thay đổi điều gì

Nhánh đấu đã bị định hình lại bởi sự vắng mặt. Hai trong số các ứng cử viên trước giải — Đức và Hà Lan — đã ra về trước cả vòng 1/8, và nửa nhánh đấu lẽ ra phải nặng trĩu gốc gác châu Âu đã bị xé toạc. Paraguay và Morocco không đến với tư cách những kẻ lót đường; họ đến với tư cách những đội đã chứng minh rằng họ có thể thắng cái đêm không thuận theo ý mình, vốn là phẩm chất quý giá nhất mà một đội đá knock-out có thể sở hữu. Brazil tiếp tục với tư cách ứng cử viên, nhưng giờ đã biết mình không phải bất tử.

Nếu những vòng mở màn của World Cup này thuộc về các đội lẽ ra phải thua, thì vòng 1/16 đã nhân đôi bài học ấy. Bóng đá thì sít sao. Thần kinh thì không. Trong một ngày như thế này, đó chính là toàn bộ khác biệt giữa ở lại và phải về nhà.

Thẻ: , , , ,

Thảo luận

Có 0 bình luận.