Bóng đá

Messi và Ronaldo dự World Cup thứ sáu: kỷ lục nửa thế kỷ chưa ai chạm tới

Chưa cầu thủ nào từng đá sáu kỳ World Cup. Giờ có hai người làm được cùng lúc: một bảo vệ chiếc cúp đang có, một đuổi theo chiếc cúp chưa bao giờ đến.
Jack T. Taylor

Đôi chân là thứ rời đi trước tiên. Đó là bản hợp đồng mà mọi cầu thủ ký mà không đọc: cơ thể cho bạn vay một thập kỷ, có lẽ hơn một chút, rồi đòi lại khoản vay kèm lãi. Pha nước rút ngắn lại. Quá trình hồi phục kéo dài ra. Một buổi sáng, cầu thủ thức dậy và nghĩ về điều duy nhất mà anh chưa từng phải nghĩ tới.

Hai người đàn ông đã bắt cơ thể chờ. Lionel MessiCristiano Ronaldo xuất hiện khi còn là những cậu bé trong cùng một mùa hè, ở Đức, xa lạ với hầu hết những người đang dõi theo, ở hai đầu của một lục địa đầy kỳ vọng. Hôm nay họ là những người duy nhất của lứa ấy còn trong tấm ảnh đội hình, và cả hai đều được gọi cho thêm một giải đấu mà đáng lẽ không ai chạm tới. Chưa ai đá tới sáu kỳ. Mùa hè này, hai người sẽ làm điều đó.

Messi 38 tuổi, có tên trong nhóm tiền đạo của Argentina, đến từ Inter Miami. Ronaldo 41 tuổi, đeo băng đội trưởng Bồ Đào Nha. Cùng nhau, họ nắm giữ gần như mọi kỷ lục đáng giữ, và các con số không phải là điều cốt lõi. Cốt lõi là họ vẫn còn có tên trong danh sách thi đấu, hai thập kỷ sau lần đầu, khi tất cả những người khởi đầu bên cạnh họ từ lâu đã chọn lối ra mà tuổi tác phát cho.

Kỷ lục chưa ai vươn tới

Cho đến nay, trần là con số năm. Antonio Carbajal đạt tới nó trong khung gỗ của Mexico. Rafael Márquez và Andrés Guardado nối bước. Lothar Matthäus làm điều đó cho Đức. Năm kỳ World Cup là giới hạn của một đời tuyển thủ dài, và trong nửa thế kỷ là lằn ranh mà các sự nghiệp không vượt qua. Messi và Ronaldo bị xích vào nó, cùng đứng thứ năm trong danh sách mọi thời đại, hệt như họ đã bị xích vào nhau gần hai mươi năm.

Một lần triệu tập phá vỡ thế cân bằng. Roberto Martínez đưa Ronaldo vào danh sách 27 người của Bồ Đào Nha. Lionel Scaloni gọi Messi trong số 26 cái tên của ông. Hai huấn luyện viên, hai quốc gia, một câu chưa từng được viết: lần thứ sáu.

Một người đã có nó

Messi lẽ ra có thể dừng lại. Đó là điều khiến sự hiện diện của anh trở thành điều lạ lùng hơn trong hai người. Anh có chiếc cúp. Anh nâng nó lên, cuối cùng, sau một sự nghiệp luôn bị nói rằng dòng duy nhất còn thiếu mới là dòng duy nhất có ý nghĩa, và khi anh có được nó, câu chuyện tự khép lại. Lối ra sạch sẽ ở ngay đó, khung hình cuối hoàn hảo, và anh là một trong rất ít cầu thủ có quyền chọn nó.

Anh không chọn. Anh trở lại, già hơn một tuổi so với mức một tiền đạo ở đẳng cấp này được phép, để xin giải đấu điều mà nó chẳng bao giờ nợ một nhà vô địch: một phần ăn thứ hai. Một cơn hoảng về cơ ở mặt sau đùi mùa xuân này đặt một bàn tay lạnh lên vai anh, và huấn luyện viên dành một ngày để trấn an nỗi lo. Cơ thể gửi lời nhắc. Messi cất nó đi và vẫn trình diện.

Người kia chưa từng có

Trường hợp của Ronaldo chạy ngược lại và dẫn tới cùng một cánh cửa. Anh ghi bàn ở năm kỳ World Cup, người duy nhất làm được, và từ không kỳ nào anh ra đi với điều mình muốn. Đó là chiếc cúp chưa bao giờ đến, khoảng trống trong một bộ sưu tập có tất cả mọi thứ khác, và ở tuổi 41 anh đi về phía nó, biết chính xác phép tính diễn ra thế nào. Chính anh đã nói, thẳng thắn: đây là kỳ cuối.

Vậy là một người trở lại với phần thưởng, người kia trở lại để giành nó, và khác biệt giữa họ chính là toàn bộ kịch tính. Messi bảo vệ một đỉnh anh đã chạm. Ronaldo leo lên một đỉnh đã từ chối anh năm lần. Không ai cần phải có mặt ở đây. Cả hai đều có mặt.

Cái giá thật sự

Người ta dễ nói về sự bền bỉ như một món quà trao cho người may mắn. Nó giống một thứ thuế hơn. Có tên trong danh sách World Cup ở tuổi 38 hay 41 nghĩa là đã bỏ ra nhiều năm cho công việc vô hình giúp một cơ thể khỏi nộp đơn nghỉ hưu sớm: chế độ ăn không bao giờ lơi lỏng, giấc ngủ được canh giữ như một bản hợp đồng, những bài khởi động dài thêm khi các trận đấu rắn hơn, những từ chối nhỏ mỗi ngày cộng lại thành một thập kỷ. Tài năng nhận lấy những hàng tít. Việc bảo dưỡng mua lấy thời gian.

Và cuộc chơi không chậm lại để chờ họ. Một kỳ World Cup ở đẳng cấp này được đá bởi những chàng trai 23 tuổi với gân cơ còn tươi mới, trong một mùa hè của những chuyến bay dài và quãng nghỉ ngắn, ở phía bên kia một mùa giải câu lạc bộ đã vắt cạn bình xăng. Hai người lớn tuổi nhất trên sân sẽ được yêu cầu tìm lại, ở đâu đó, cú bứt tốc đã làm nên tên tuổi họ, trước những ống kính sẵn sàng quay lại đúng khoảnh khắc nó không đến. Đó là canh bạc của sự bền bỉ: trụ đủ lâu, rồi bóng đá rốt cuộc sẽ bắt gặp bạn ngay trước đám đông.

Những người cuối của một thế hệ

Điều họ thật sự làm là giữ mở một cánh cửa lẽ ra đã khép. Những người từng chung phòng thay đồ với họ thuở đầu nay đã là huấn luyện viên, bình luận viên, hoặc một cái tên trên bức tường sân vận động. Cả một thế hệ đã vươn lên, chạm đỉnh và nói lời tạm biệt trong khoảng thời gian của hai sự nghiệp này. Messi và Ronaldo đơn giản là đã không ra đi khi ra đi là điều hợp lẽ và được mong đợi, rồi lần sau cũng không, và giờ chính sự từ chối ấy đã thành kỷ lục.

Giải đấu khai mạc mùa hè này tại Mỹ, Mexico và Canada: bốn mươi tám đội và một trận chung kết ở New York. Argentina khởi đầu ở Kansas City; Bồ Đào Nha ở Houston. Một người có lẽ sẽ ra về mà không có gì mới so với những gì đã có; người kia, biết đâu, với điều duy nhất anh luôn còn thiếu. Nhưng lằn ranh cả hai sẽ vượt qua là một, và nó là điều hiếm nhất trong bóng đá: không phải những người giỏi nhất từng làm được, mà là hai người cuối cùng vẫn còn làm. Cơ thể đã đòi lại khoản vay từ hai mươi năm trước. Họ bước ra thêm một mùa hè để nói không.

Thảo luận

Có 0 bình luận.