Thể thao

Bản gia hạn 165 triệu đô của Baker Mayfield với Buccaneers: đặt cược vào bản lĩnh, không phải cánh tay

Jack T. Taylor

Baker Mayfield đã trải qua toàn bộ sự nghiệp của mình với việc bị nói rằng, hết lần này đến lần khác qua những lời lẽ ngoại giao của ban lãnh đạo, anh chỉ là vấn đề của người khác. Cleveland đã tống khứ anh. Carolina cắt hợp đồng với anh trước khi mùa thu kịp sang. Anh đến Tampa Bay như kiểu một tiền vệ được nhặt về đến bất cứ đâu – như một giải pháp tạm thời, một cái tên để giữ vị trí cho đến khi câu trả lời thực sự xuất hiện. Hoá ra, câu trả lời thực sự chính là anh. Giờ đây, đội bóng đã trao cho anh bản hợp đồng lớn nhất trong lịch sử của họ, và con số đó không hẳn là một phần thưởng mà giống một lời thú nhận hơn: họ không thể hình dung căn phòng thiếu anh.

Câu chuyện dễ kể nhất là một lễ đăng quang – tiền vệ làm nên chuyện, đội bóng trả tiền, mọi người cười tươi trước ống kính. Câu chuyện sắc sảo hơn là một canh bạc, và Tampa Bay biết rõ họ đang đặt cược vào thứ gì. Không phải cánh tay ném, thứ vốn đã luôn đủ tốt nhưng hiếm khi xuất chúng. Canh bạc là vào thứ khó định giá hơn: một con người chơi thứ bóng đá tức giận nhất khi bị coi thường, và đã dành cả thập kỷ khẳng định rằng sự khinh rẻ chính là nhiên liệu.

Các điều khoản là những khoản tiền nghiêm túc. Đây là bản gia hạn ba năm trị giá 165 triệu đô la, tương đương 55 triệu đô la mỗi năm, giữ anh dưới hợp đồng đến năm 2029 – thương vụ đắt giá nhất mà Buccaneers từng ký. Con số đó đưa anh ngang hàng với tầng lớp tiền vệ được trả lương cao nhất giải đấu, sánh vai cùng Joe Burrow và Josh Allen, chỉ kém Patrick Mahomes và Dak Prescott một bậc. Ba năm trước, Mayfield ký với Tampa Bay với giá bốn triệu đô la và một cơ hội để chứng minh anh vẫn còn thuộc về nơi này. Tiền lãi của canh bạc đó đã tăng chóng mặt.

Những gì anh mang lại cho họ biện minh cho một phần lớn số tiền đó. Qua ba mùa giải ở Tampa, anh đã ném nhiều cú chạm bóng hơn mọi tiền vệ khác trong bóng bầu dục, chỉ trừ một người, và kiếm được nhiều yard hơn tất cả ngoại trừ hai người, đồng thời đưa đội giành hai chức vô địch Division. Năm 2024, anh hoàn thành hơn bảy trong mỗi mười đường chuyền và lọt vào cuộc đua MVP. Đó là một bảng thành tích xứng đáng với một tấm séc lớn.

Đó cũng là một bảng thành tích có một đường đứt gãy chạy xuyên suốt, và ban lãnh đạo vẫn đang trả đủ giá. Mùa giải từng gợi nhắc đến MVP đã xệ xuống thành một nửa sau đáng thất vọng của năm kế tiếp. Thành tích playoff, sau ba mùa, chỉ có một trận thắng duy nhất. Ngay cả những nhà phân tích ủng hộ thương vụ này cũng kèm theo một lời dè dặt: đỉnh cao thì cao, đáy thấp thì thấp, và 55 triệu đô la mỗi năm là con số thường chỉ dành cho những người đã san phẳng được các đáy thấp. Tampa Bay đang cược rằng anh sẽ làm được điều đó. Họ vẫn chưa chứng kiến anh làm điều đó vào tháng Một.

Cuộc đàm phán đã cho bạn thấy anh là ai rõ ràng hơn bất kỳ thước phim highlight nào. Anh đặt ra một thời hạn chót vào đầu trại huấn luyện và để nó trôi qua mà không có chữ ký. Khi điều đó xảy ra, anh nói rằng mình cảm thấy bị xúc phạm và bị đánh giá thấp – hai từ đã ám ảnh anh kể từ đêm draft – và thỏa thuận cuối cùng đạt được lớn hơn thỏa thuận trên bàn khi anh bước ra khỏi đó. Anh đàm phán theo cách anh chơi bóng: tin rằng mình đáng giá hơn những gì căn phòng tin tưởng, và không muốn chớp mắt trước.

Những người đã biết anh lâu nhất không nhắc đến kỹ thuật của anh khi họ giải thích về anh. Huấn luyện viên thời trung học của anh đã nhắc đến căn bếp – “dầu mỡ của nó luôn nóng” – một con người luôn trong tình trạng chỉ cách một pha bóng là phản ứng. Tampa Bay vừa chi bản hợp đồng đắt nhất trong lịch sử để giữ cho cái bếp đó lửa cháy thêm bốn năm nữa. Nếu nó thành công, sẽ không phải vì Buccaneers đã mua một cánh tay ném. Mà là vì cuối cùng họ đã đặt cược vào mối hận thù.

Thẻ: , , , ,

Thảo luận

Có 0 bình luận.