Âm nhạc

Céline Dion bật khóc ở Paris: “Tôi đã tự hứa sẽ không khóc. Tôi không giữ lời hứa”

Alice Lange

Céline Dion đã trở lại sân khấu Paris lần đầu tiên sau nhiều năm, và trước khi cô có thể hát xong bài hát mở màn, giọng cô nghẹn lại và lời ca tuột khỏi tầm tay. Cô dừng lại, nhìn ra khán đài, lau nước mắt, và thốt ra điều chân thật nhất mà một biểu tượng trở lại có thể nói.

“Je m’étais promis de ne pas pleurer. Je ne tiens pas mes promesses”

“Tôi đã hứa với bản thân mình là sẽ không khóc. Tôi không giữ lời hứa,” cô nói với đám đông tại Plenitude Arena ở Nanterre, theo tường thuật của Billboard về đêm mở màn. Lúc đó cô đang hát “On Ne Change Pas,” quá xúc động đến nỗi cô lạc mất chỗ trong lời ca, và sau khi thốt ra câu đó, cô nói thêm rằng những giọt nước mắt ấy là niềm vui. Cả khán đài hò reo như một khán đài bóng đá.

Có thể dễ dàng xem đây là một màn trở lại ấm lòng: diva khóc, người hâm mộ khóc, ai nấy ra về đều xúc động. Nhưng bản thân câu nói đó lại sắc sảo hơn thế, bởi vì đó là một lời hứa mà cô cố tình, công khai phá vỡ — và chính sự phá vỡ ấy mới là điểm mấu chốt. Suốt bốn năm qua, câu chuyện quanh Dion xoay quanh sự kiểm soát bị tước đoạt khỏi tay cô. Hội chứng người cứng (Stiff Person Syndrome), một chứng rối loạn thần kinh hiếm gặp được chẩn đoán vào năm 2022, là một căn bệnh chiếm lấy cơ thể và, một cách tàn nhẫn đối với một ca sĩ, chiếm lấy chính những cơ bắp mang giọng hát. Bộ phim tài liệu năm 2024 của cô đã cho thấy cô bị co thắt nằm trên sàn phòng thu. Kiểm soát là thứ cô đã mất.

Trong bốn mươi năm, thương hiệu của cô là kiểm soát giọng hát tuyệt đối: giọng ca đầy nội lực chưa từng trượt, người có thể giữ một nốt cao vượt qua điểm mà bất kỳ ai khác cũng phải buông. Vậy nên một người phụ nữ như thế, đứng trên sân khấu và thừa nhận rằng mình không thể giữ nổi một lời hứa nhỏ với bản thân, không phải là diễn một điệu sân khấu. Đó là điều ngược lại với huyền thoại diva chỉn chu. Cô đang chọn để lộ bản thân không phòng bị, ngoài tầm kiểm soát, trước hàng chục ngàn người, và cái nhún vai thờ ơ ở cuối câu nói — cái tôi không giữ lời hứa — là thứ biến sự dễ tổn thương thành sức mạnh thay vì thứ đáng thương.

Phần còn lại của đêm diễn cũng làm điều tương tự theo chiều ngược lại. Cô lướt qua những bản ballad Pháp đã làm nên tên tuổi cô trước khi cô trở nên toàn cầu, hát “All By Myself” không nhạc đệm, kéo một dàn hợp xướng phúc âm vào gần, và nhẹ nhàng đưa “Dansons,” đĩa đơn mới, nói thẳng ra rằng cô có ý định tiếp tục làm việc. Đó là một set diễn được xây dựng để chứng minh nhạc cụ vẫn đáp lời khi cô gọi. Nhưng khoảnh khắc mà mọi người sẽ mang ra khỏi Nanterre không phải là nốt cao. Đó là màn ứng tác — ngôi sao đã dành cả sự nghiệp để hoàn hảo quyết định rằng điều trung thực bây giờ là để lộ những đường chỉ khâu.

Cô tự hứa với mình rằng cô sẽ không khóc. Cô cố tình phá vỡ lời hứa đó, và đó có lẽ là lời hứa thuyết phục nhất mà cô đã đưa ra trong nhiều năm: rằng cô đã trở lại, và rằng cô đã chấm dứt việc giả vờ rằng điều đó chẳng tốn kém gì với cô.

Thẻ: , , , , ,

Thảo luận

Có 0 bình luận.