Âm nhạc

Ariana Grande: “London sẽ luôn có một vị trí đặc biệt trong trái tim tôi”

Alice Lange

Ariana Grande trở lại sân khấu London sau gần một thập kỷ vắng bóng, giữa tiếng reo hò như muốn nhấn chìm cả khán phòng. Cô có thể dành cả một set diễn trải dài sự nghiệp cho khoảnh khắc ấy — những đĩa đơn làm nên tên tuổi tại arena, các màn trình diễn đậm chất catwalk, màn xuất hiện cùng bạn diễn. Nhưng câu nói được trích dẫn nhiều nhất đêm đó lại đến ở khoảnh khắc lặng nhất, khi cô thu gọn sân khấu chỉ còn một chiếc ghế đẩu để giới thiệu một ca khúc mà hầu như không ai xem là tâm điểm.

“London sẽ luôn giữ một vị trí đặc biệt trong trái tim tôi,”

cô nói khi giới thiệu “Hampstead”, ca khúc da diết, không mang dáng dấp một đĩa đơn, được đặt theo tên khu vực nhỏ ở tây bắc London mà cô từng gọi là nhà trong thời gian quay Wicked, theo ghi nhận của Billboard về đêm diễn. Thoạt nhìn, đó là kiểu lời mà mọi ngôi sao lưu diễn đều nói với mọi thành phố. Nhưng từ chính giọng nói ấy, trong chính đêm ấy, câu nói mang một ý nghĩa cụ thể hơn.

Hãy nghe xem cô đang nói về London nào. Không phải lòng chảo của O2, không phải ánh đèn sân khấu — mà là một khu phố, một căn nhà, một quãng thời gian cô sống trong thành phố không phải với tư cách ngôi sao nhạc pop ghé qua, mà là một diễn viên điện ảnh đang học hỏi một nghề thứ hai. “Vị trí đặc biệt” ấy thuộc về tiểu sử, chứ không phải địa lý; tình cảm ấy dành cho phiên bản của chính cô mà cô tìm thấy ở đó.

Rồi hãy nghe xem cô nói điều đó vào lúc nào. Những đêm diễn ở London này là chặng cuối của tour — “London là điểm dừng cuối cùng trong tour diễn này của chúng ta,” cô nói với đám đông — thời điểm cô đặt cỗ máy lưu diễn xuống và lùi lại khỏi ánh đèn sân khấu. Một chuỗi đêm diễn trải dài sự nghiệp có thể đạt đỉnh bằng bất kỳ một trong hàng chục ca khúc được tạo ra chính xác cho sân khấu arena này. Thế nhưng cô lại dẫn đỉnh cảm xúc đi qua một ca khúc không phải đĩa đơn, được hát từ chiếc ghế đẩu trên sân khấu B. Đó không phải sự tình cờ của setlist. Grande kiểm soát cách tự định hình hình ảnh của mình quá chặt chẽ để điều đó chỉ là ngẫu nhiên.

Điều ấy khớp với chương sự nghiệp mà cô đang khép lại. Eternal Sunshine hướng lời tự sự vào nội tâm; kho ca khúc Positions từng bị xem nhẹ nay đang được chính đám đông giành lại theo thời gian thực khi họ hát vang những bài ít được biết đến cùng cô; Petal chỉ mới ra mắt vài tuần trước các đêm diễn này. Và “One Last Time”, vẫn mang sức nặng của Manchester, hiện diện trong set diễn như lời nhắc về tất cả những gì nghệ sĩ này và thành phố này đã cùng gánh chịu. Mạch xuyên suốt là hình ảnh một người đang thu dọn một thời kỳ bằng sự chủ ý hiếm thấy.

Vì vậy, câu nói về “vị trí đặc biệt” nghe giống một sự chuyển giao hơn là một cuộc trở về quê nhà. London là nơi Ariana của nhạc pop cúi chào khán giả, còn Ariana của màn ảnh — người đã chuyển đến đây vì Wicked — lặng lẽ bước lên vị trí dẫn dắt. Sự dịu dàng ấy là thật. Nhưng đó cũng là một cánh cửa khép lại thật khẽ khi cô rời đi.

Dấu hiệu ấy vốn không bao giờ là một bài phát biểu từ biệt. Đó là một ca khúc nhỏ về một khu phố, được hát từ chiếc ghế đẩu, mà cô đã chọn để biến thành điều vang dội nhất trong khán phòng.

Thẻ: , , , ,

Thảo luận

Có 0 bình luận.