Phim

Zach Cregger dựng lại Resident Evil quanh một gã giao hàng giữa đêm dịch bệnh

Camille Lefèvre
Thêm chúng tôi trên Google

Một người đàn ông được trao cho một kiện hàng và được dặn phải mang nó vượt núi trong tuyết. Đó là toàn bộ nhiệm vụ, và trong một quãng thời gian dài đó cũng là toàn bộ bộ phim: một công việc, một con đường, một thời hạn phải giao. Rồi công việc ấy hỏng bét. Chuyến giao hàng mở màn bộ phim của Zach Cregger đúng là kiểu vặt vãnh mà điện ảnh kinh dị luôn thích đầu độc, và đạo diễn xem nó như một cửa sập. Một nghĩa vụ nhỏ đẩy một gã đàn ông tầm thường rơi vào một thành phố đang âm thầm rã ra.

Điều khiến canh bạc này thú vị lại nằm ở những gì nó khước từ. Đây là một phiên bản của Vùng Đất Quỷ Dữ bị lột trần khỏi những gương mặt quen thuộc của loạt phim gốc mang tên “Resident Evil”. Không có Leon Kennedy, không có Jill Valentine, cũng chẳng có Alice được dựng lên để thế chỗ họ. Cregger cùng đồng biên kịch Shay Hatten đặt lại thương hiệu về một thường dân duy nhất, một gã giao hàng tên Bryan, và để cho huyền thoại của Thành phố Raccoon dồn ép từ rìa kính chắn gió thay vì ngồi chễm chệ giữa khung hình. Cả kho truyền thuyết của loạt phim ập tới như thời tiết, chứ không phải như cốt truyện.

YouTube video

Việc đặt Austin Abrams vào ghế lái của gã giao hàng ấy là tuyên ngôn rõ ràng nhất của bộ phim. Abrams diễn cái sự tầm thường theo cách mà nhiều diễn viên diễn sự anh hùng, như một nghề trọn thời gian, và Cregger dùng anh làm người đại diện cho khán giả, một kẻ chưa bao giờ vươn tới sự thành thạo mà thể loại này vẫn quen trao cho những kẻ sống sót. Vây quanh anh là một dàn diễn viên cố tình lệch tông. Zach Cherry mang tới lối hài lạnh lùng, Kali Reis một sức nặng thể chất chắc chắn, Paul Walter Hauser thứ đe dọa hài hước gai người mà anh đã biến thành thương hiệu riêng. Chẳng ai trong số họ là một hình mẫu hành động của thương hiệu. Họ chỉ là những con người tình cờ ở sai thành phố vào sai đêm.

Cregger đến với kinh dị thông qua hài kịch, và chính sự cọ xát giữa hai chất giọng đó mới là dấu ấn thật sự của anh. Tác phẩm gây chú ý đầu tiên của anh vận hành như một màn đánh lạc hướng công phu, một ngôi nhà cứ liên tục mở ra thêm một tầng bên dưới cái tầng bạn tưởng đã là đáy, còn tác phẩm tiếp theo với dàn nhân vật đông đảo đã nới rộng bản năng ấy thành một thứ gần với nỗi sợ tập thể. Trên giấy tờ, đây là nhiệm vụ quy củ nhất của anh: sở hữu trí tuệ của hãng phim, một tiền đề mang dáng dấp trò chơi điện tử, một logo PlayStation trên poster. Câu hỏi bỏ ngỏ là liệu một nhà làm phim mà ngữ pháp được xây trên cú lật bài giấu kín có thể xoay xở bên trong một thương hiệu mà nhịp điệu, theo thiết kế, ai cũng đã biết trước. Câu trả lời sớm của anh là thu hẹp thay vì mở rộng. Ít nhân vật hơn, một đêm duy nhất, một máy quay rình rập hành lang thay vì đội quân.

Chính những lựa chọn hình thức gánh vác lập luận. Ở nơi loạt phim trước cắt kinh dị thành thứ biểu diễn động không trọng lượng, Cregger làm chậm nhịp đập lại và để kiến trúc đảm nhận việc gây sợ: hình học của một cầu thang, đoạn tiến lại dài dằng dặc dọc hành lang, sự đối xứng nhìn từ trên xuống của một chiếc xe len lỏi qua con đường rừng đen kịt trong khi có thứ gì đó chờ đợi ở điểm tụ. Bạo lực, khi giáng xuống, thì cụ thể và cận kề. Đây là kinh dị sinh tồn được hiểu như một bài toán không gian, vốn chính là bản chất mà các trò chơi luôn hướng tới. Một con người, một sơ đồ mặt bằng, và không đủ đạn.

Ẩn trong lựa chọn đó là một lập luận dài hơi hơn. Điện ảnh đã bỏ ra hàng chục năm thất bại trong việc chuyển thể trò chơi điện tử, thường là bằng cách thổi phồng chúng thành thứ biểu diễn rỗng ruột hoặc xin lỗi cho chất bình dân của chúng. Những phần phim trước dựa vào lỗi thứ nhất, xây nên một nữ anh hùng võ thuật mà các trò chơi chưa bao giờ có. Sự chỉnh sửa của Cregger là đối xử với nguyên tác như một ngữ pháp thể loại chứ không phải một cốt truyện cần chép lại. Kinh dị sinh tồn chưa bao giờ thực sự là về truyền thuyết; nó là về sự khan hiếm, nỗi sợ và một cánh cửa bị khóa. Bằng cách tôn trọng cơ chế thay vì huyền thoại, anh chạm gần tới cảm giác chơi các trò chơi ấy hơn bất kỳ bộ phim nào trước nó, ngay cả khi hầu như không giữ lại chút cốt truyện nào của chúng.

Chẳng điều nào trong số đó bảo đảm cú tái khởi động sẽ trụ vững. Một tác phẩm không còn dàn anh hùng của mình là canh bạc rằng thương hiệu có thể sống sót khi bị tách khỏi chính những nhân vật đã dựng nên nó, và bộ phim không giải đáp liệu đêm của Bryan mở ra một mạch truyện tiếp nối hay khép lại như một nhánh rẽ độc lập. Chất hài mà Cregger không thể dằn xuống hoàn toàn đôi lúc làm cùn đi nỗi sợ mà nó lẽ ra phải mài sắc, và một cuộc chạy sinh tồn chín mươi phút chừa lại rất ít chỗ cho kho truyền thuyết mà tựa phim cứ liên tục viện dẫn. Rút gọn cả một thương hiệu về một gã giao hàng sợ hãi là một ý tưởng sạch sẽ. Còn liệu những khán giả đến vì Leon và Jill có chấp nhận một kẻ lạ thế chỗ hay không thì là điều mà không đoạn trailer nào có thể chốt được.

Austin Abrams as courier Bryan in Zach Cregger Resident Evil 2026
Austin Abrams in Resident Evil (2026)

Những nhân vật chính được ghi danh gồm Austin Abrams, Zach Cherry, Kali Reis và Paul Walter Hauser, làm việc dựa trên kịch bản của Cregger và Hatten. Phần sản xuất chất phía sau nó cả lịch sử của chính thương hiệu. Constantin Film, hãng từng dẫn dắt loạt phim trước, đứng ra sản xuất cùng Davis Films, thương hiệu Vertigo Entertainment do Roy Lee điều hành, và PlayStation Productions của Sony, với Columbia cùng TriStar lo khâu phát hành. Ngân sách được đưa tin nằm quanh mức bảy mươi lăm triệu đô la, khiêm tốn với một bom tấn của hãng và hào phóng với một bộ phim cố ý bó hẹp đến vậy.

Vùng Đất Quỷ Dữ của Zach Cregger chạy gọn trong chín mươi phút và mang theo một lời hứa duy nhất cho một loạt phim đã dày hai thập kỷ: một kỷ nguyên mới của cái ác, được trao, một cách hợp lẽ, bởi một gã chưa bao giờ xin làm kẻ đưa nó tới. Phim khởi chiếu tại Việt Nam ngày 18 tháng 9.

Diễn viên

Ảnh: The Movie Database (TMDB)

Thẻ: , , , , ,

Thêm chúng tôi trên Google

Thảo luận

Có 0 bình luận.