Phim

Vòng Tròn Oan Nghiệt: lời nguyền điện ảnh sắc bén nhất của thể loại kinh dị hiện đại

Kiệt tác năm 1998 của đạo diễn Hideo Nakata đã định hình lại dòng phim kinh dị Nhật Bản.
Martha O'Hara
Thêm chúng tôi trên Google

Hình ảnh băng video mục ruỗng, những khung hình đen trắng tĩnh lặng mở đầu “Vòng Tròn Oan Nghiệt” như một lời nguyền chứ không phải lời cảnh báo. Hideo Nakata không chỉ kể một câu chuyện kinh dị — ông xây dựng một thế giới nơi cái chết tuân theo những quy luật riêng, hoàn toàn xa lạ với lý trí con người. Hai mươi lăm năm đã qua, và bộ phim vẫn bám vào tâm trí người xem như vết ám ảnh khó dứt.

Reiko Asakawa (Nanako Matsushima) là một phóng viên điều tra — chi tiết nghề nghiệp quan trọng đối với cốt truyện, bởi vì chính tư duy phân tích của cô làm cho tình huống càng thêm vô vọng. Cô tra tìm sự thật, ghi chép, lý giải, nhưng trước băng video ma quỷ đó, mọi phương pháp của nhà báo đều vô dụng. Dựa trên tiểu thuyết của Koji Suzuki, bộ phim dẫn Reiko — cùng người chồng cũ Ryuji (Hiroyuki Sanada) — vào cuộc điều tra kỳ lạ nhất trong sự nghiệp, một cuộc chạy đua với cái chết đang đếm ngược từng ngày. Dàn diễn viên gồm Rikiya Ôtaka, Miki Nakatani, Yuko Takeuchi và nhiều tên tuổi khác đóng vai phụ trợ, nhưng sức nặng cảm xúc của phim nằm ở hai nhân vật chính và mối quan hệ gai góc giữa họ.

YouTube video

Điểm mạnh nhất của “Vòng Tròn Oan Nghiệt” là cách nó xây dựng sự căng thẳng tâm lý từ từ, kiên nhẫn đến mức tàn nhẫn. Kể từ khoảnh khắc Reiko xem băng video, cảm giác lo lắng lan ra như vết loang — không phải qua những pha giật mình vụng về, mà qua những khoảnh khắc im lặng kéo dài, những góc máy bất thường, những âm thanh lạc lõng không rõ nguồn gốc. Nakata dùng cận cảnh để giam người xem vào khuôn mặt các nhân vật, buộc ta cảm nhận nỗi sợ từ bên trong hơn là nhìn nó từ xa. Ông không giải thích quá nhiều, không chú thích từng manh mối — ông tin tưởng vào sự kiên nhẫn của khán giả. Sự xuất hiện của Sadako từ màn hình TV không gây sốc vì kỹ xảo mà vì cách Nakata dẫn dắt đến nó: từng bước nhỏ, từng giây im lặng, để đến lúc nó xảy ra thì người xem đã không còn chỗ trốn.

Âm thanh đóng vai trò không kém phần quan trọng. Những tiếng thở nặng nề, tiếng tĩnh điện từ TV, âm thanh rên rỉ trong màn đêm — tất cả cộng hưởng để tạo ra một không khí nghẹt thở liên tục. Nakata không lạm dụng nhạc nền; thay vào đó, ông để khoảng im lặng tự làm việc của nó, để khán giả tự điền vào những gì họ sợ nhất. Sự kết hợp giữa hình ảnh hạt nhám của băng và màu sắc lạnh lẽo của thế giới thực tạo ra cảm giác phi thực, như thể ranh giới giữa hai thế giới đang dần mờ đi mà không ai hay.

Tuy nhiên, bộ phim không tránh khỏi một số hạn chế. Nhịp phim có lúc trở nên chậm đến mức người xem dễ mất kiên nhẫn, đặc biệt ở những đoạn điều tra kéo dài giữa phim. Ryuji — nhân vật có tiềm năng khai thác rất lớn — bị đẩy ra ngoài rìa câu chuyện quá lâu, khiến vai diễn của Hiroyuki Sanada không được tận dụng hết. Một vài hiệu ứng đặc biệt nay đã lộ tuổi, dù điều này không làm suy giảm đáng kể sức ám ảnh tổng thể.

Điều khiến “Vòng Tròn Oan Nghiệt” vẫn còn ăn sâu vào ký ức người xem không phải là những cảnh giật mình, mà là cảm giác bất lực đặc trưng mà nó tạo ra — cảm giác rằng hiểu biết không cứu được bạn, rằng sự thật không đồng nghĩa với an toàn, rằng ánh sáng lý trí không chạm tới được đáy giếng tối. Matsushima mang đến cho Reiko chiều sâu vượt ra ngoài khuôn mẫu nhân vật chính trong phim kinh dị: cô là một người mẹ, một nhà báo, một con người đang vật lộn với nỗi sợ theo cách thực sự đáng tin. Không có cảnh nào cô gào thét để lấp đầy màn hình — nỗi sợ của Reiko lặng lẽ hơn, dai dẳng hơn, và chính vì thế mà nó thấm vào người xem một cách tự nhiên. Mối liên hệ giữa Reiko và con trai Yoichi (Rikiya Ôtaka) thêm vào một tầng cảm xúc mà nhiều phim kinh dị cùng thời bỏ qua — không phải tình yêu lãng mạn mà là tình mẫu tử, bản năng bảo vệ đứa con trong bối cảnh hoàn toàn không thể bảo vệ được. Nakata hiểu rằng nỗi sợ sâu nhất không phải là sợ chết, mà là sợ không kịp làm điều gì đó trước khi chết. Đó là lý do bộ phim tiếp tục ám ảnh — không phải vì nó hoàn hảo, mà vì nó chạm được vào điều gì đó thực hơn cả màn hình.

Diễn viên

Ảnh: The Movie Database (TMDB)

Thẻ: , , , , ,

Thêm chúng tôi trên Google

Thảo luận

Có 0 bình luận.