Phim

Gillian Anderson vào vai final girl mà loạt phim Camp Miasma của Schoenbrun mãi không chịu buông

Molly Se-kyung

Thừa kế một thương hiệu đã chết là chuyện lạ lùng. Teenage Sex and Death at Camp Miasma khởi đi từ một loạt phim Camp Miasma bị làm phần tiếp nối đến kiệt quệ, những màn hù dọa được sao chép đi sao chép lại tới mức chẳng còn cái nào ăn tiền, cộng đồng fan mỏng dần chỉ còn nhúm người xem cho đủ bộ, đến vì thói quen. Rồi nó được giao vào tay một người thật lòng muốn nó — không phải để vắt kiệt nốt, mà vì cô yêu chính cái thứ rẻ tiền, tai tiếng mà nó từng là. Đúng khoảnh khắc chuyển giao ấy, khi một món kinh dị dùng một lần trở thành nỗi ám ảnh của riêng một người, là nơi Jane Schoenbrun bắt đầu.

Bộ phim mà Schoenbrun dựng quanh cú chuyển giao đó là một tác phẩm slasher về việc làm ra một tác phẩm slasher, và nó thẳng thừng từ chối coi hai công việc ấy là hai chuyện tách biệt. Một nữ đạo diễn trẻ nhận dự án reboot rồi lên đường tìm nữ diễn viên từng đóng final girl của bản gốc, một người ẩn dật đã bao năm dàn xếp đời mình sao cho không ai nhìn tới. Cái khởi đầu như một màn ve vãn casting dần chua loét thành thứ gần với sự chiếm hữu. Nỗi kinh hoàng ở đây chính là quyền tác giả — ai sở hữu con quái vật, ai được cầm dao, ai sống sót sau khi bị nhìn.

YouTube video

Hannah Einbinder vào vai Kris, nữ đạo diễn mới đến, và chính lựa chọn diễn viên này là luận điểm của phim. Chất hài của Einbinder vận hành bằng sự căng thần kinh và dám phơi bày chính mình, còn Schoenbrun biến cả hai thành vũ khí. Kris là một fan biết rõ mười mươi đối tượng mình yêu rẻ tiền đến đâu mà vẫn đưa tay chạm vào, và điều đó khiến cô thành nhân vật kinh dị hiếm hoi mà mối nguy lớn nhất lại là chính gu thẩm mỹ của mình. Cô vừa là hình chiếu của khán giả vừa là kẻ tấn công, và phim không tha cho cô ở bất kỳ vai nào trong hai vai đó.

Đối diện cô là Gillian Anderson trong vai Billy Presley, final girl đã biến mất. Anderson diễn nhân vật như một vẻ điềm tĩnh có sẵn đường nứt chạy ngang, một người đàn bà từ lâu đã hiểu rằng trong loạt phim này, làm biểu tượng và làm con mồi vốn là cùng một vai chỉ quay từ những góc khác nhau. Khi Kris đến ve vãn, Billy phải quyết định cuộc tái xuất sẽ là một lần hồi sinh hay chỉ là lần bị giết thứ hai. Chính hai người phụ nữ lượn quanh nhau, mỗi người cố tìm ra ai đang đạo diễn ai, mới là sự kiện thật của phim; số xác chết gần như chỉ là một phép lịch sự dành cho thể loại.

Schoenbrun đã dành cả những phim trước để nói về cách màn hình đô hộ những kẻ đăm đăm nhìn vào nó — cái cộng đồng fan trực tuyến lợm giọng ở phim đầu tay, làn sương truyền hình phi giới đầy bức bối của bộ phim đưa họ đến với đông đảo khán giả. Đây là lần đầu họ cầm lấy một cỗ máy kinh dị thương mại vẫn còn chạy tốt và cho nó lao hết tốc lực theo đúng thể loại thay vì tháo tung nó ra từ bên ngoài. Nỗi bận tâm thì không đổi: bản dạng được lắp ráp rồi bị tháo rời bởi chính những hình ảnh ta tiêu thụ. Camp Miasma chỉ đơn giản dúi vào tay nó một con dao.

Phim còn hiệu quả như một trò đùa nhắm vào ngành công nghiệp, kể ra mà chẳng thèm nương tay của một cú chốt. Camp Miasma đứng thay cho mọi tài sản trí tuệ bị lôi lại lên bàn mổ rất lâu sau khi mạch đập đã ngừng, còn Kris là mọi đạo diễn bị dúi cho một cái xác và bảo hãy khiến nó bước đi. Thiện cảm của Schoenbrun nghiêng về người fan nghiêm túc nhận lấy nhiệm vụ ấy, nhưng phim tỉnh táo về cái giá phải trả: reboot một thứ gì đó nghĩa là đào nó lên, và đào mọi thứ lên chính là cách các phim kinh dị bắt đầu.

Điều giữ cho ý tưởng khỏi sụp thành một buổi hội thảo là Schoenbrun không bao giờ để cái khung meta trở thành lời biện hộ. Những cú giết là giết thật. Trại hè, mặt hồ, bùn lầy, lưỡi dao trồi lên từ làn nước đen — toàn bộ đồ nghề slasher được quay thẳng thớm, không kiểu nháy mắt vẫn thường dùng để xin lỗi cho nó, và chỉ sau đó ham muốn giữa hai người phụ nữ mới làm méo khung hình. Phim mở màn hạng mục Un Certain Regard tại Cannes rồi rời đi với giải Queer Palm, dấu hiệu chắc chắn nhất cho thấy chuyện tình không phải món trang trí phủ lên máu me. Nó là bức tường chịu lực.

Canh bạc nằm ở chỗ liệu người xem có đọc ra hay không. Một câu chuyện gập vào chính mình đến thế — một bản reboot về reboot, một final girl về những final girl — có nguy cơ chỉ đền đáp cho những khán giả đã nói trôi chảy tiếng slasher và nghe được từng tiếng vọng. Khả năng làm chủ tông điệu của Schoenbrun chưa bao giờ là câu hỏi; câu còn để ngỏ là khả năng làm chủ nhóm khán giả chưa làm bài tập về nhà. Metatext sẽ đến như nỗi sợ thật hay chỉ như sự thông minh — đó là điều thời lượng phim phải phân xử, còn trailer, khôn khéo đến mấy, vẫn giữ câu trả lời hơi khuất khỏi khung hình.

A still from Jane Schoenbrun slasher Teenage Sex and Death at Camp Miasma from 2026
A scene from Teenage Sex and Death at Camp Miasma (2026)

Dàn diễn viên vây quanh hai vai chính rất dày. Jack Haven xuất hiện trong vai Little Death và Patrick Fischler vai Rudolph, cùng Arthur Conti, Eva Victor, Zach Cherry, Sarah Sherman, Dylan Baker, Jasmin Savoy Brown, Quintessa Swindell và Kevin McDonald lấp đầy khu trại. Plan B Entertainment sản xuất cùng Mubi, hãng cũng đang cầm lái khâu phát hành ở phần lớn thế giới.

Hiện chưa có ngày chiếu rạp nào được xác nhận tại Việt Nam; cột mốc để tham chiếu là buổi ra mắt Mỹ của Mubi vào ngày 7 tháng 8, mở đầu ở New York và Los Angeles, mở rộng có giới hạn một tuần sau đó rồi tiếp nối bằng đợt phát hành rộng hơn trên khắp nước Mỹ. Phim dài 112 phút. Các mốc quốc tế qua Mubi và The Match Factory trải dài từ cuối hè sang thu.

Diễn viên

Thẻ: , , , , ,

Thảo luận

Có 0 bình luận.