Chương trình TV

«Ca khuya của fan» trên Netflix: hai cô bán hàng ca đêm và những thần tượng K-pop được đo theo chuẩn đẹp chưa từng dành cho họ

Molly Se-kyung

Trước hết là ánh sáng. Một cửa hàng tiện lợi mở suốt hai mươi tư giờ, vào giữa khuya, chạy bằng thứ ánh đèn huỳnh quang lạnh và đều làm phẳng mọi thứ nó chạm tới: các tủ mát, kệ mì gói, sàn nhà ánh lên như giấy sáp, và hai cô gái mặc đồng phục thuộc lòng từng câu hát của một nhóm sẽ chẳng bao giờ biết tên họ. «Ca khuya của fan» sinh ra trong quầng sáng ấy và ở lại đó, và quầng sáng hóa ra chính là luận điểm. Đó là thứ ánh sáng cứng và sửa chữa mà K-pop rọi vào những gương mặt nó đem bán, chỉ khác là ở đây nó đổ xuống hai người hâm mộ tôn thờ từ phía sai của quầy.

YouTube video

Monica Vanesa Tedja dựng bộ phim quanh một khát khao duy nhất cứ lớn dần. Shenina Cinnamon và Nadya Syarifa vào vai hai đồng nghiệp ca đêm, đôi bạn thân gắn bó gần như hoàn toàn nhờ lòng sùng bái cùng một nhóm thần tượng. Từ những đêm dài, chiếc tai nghe dùng chung và chiếc điện thoại chuyền qua chuyền lại trên quầy thu ngân, họ đã dựng nên một tôn giáo nhỏ của riêng mình. Rồi rơi xuống giữa hai người, như một phần thưởng, cơ hội hiếm hoi được đứng trước các thần tượng ấy ở Hàn Quốc. Thực ra chỉ có chỗ cho một người. Tình bạn mà sự cuồng nhiệt dựng nên là thứ đầu tiên sự cuồng nhiệt đem ra đánh cược.

Điều giữ câu chuyện khỏi co lại thành một cuộc đua là cách Tedja xử lý chính thứ mà hai cô gái đang đuổi theo. Bà coi cửa hàng tiện lợi như một nơi có màu sắc và thời tiết riêng: màu xanh của tủ đồ uống, màu cam natri của con phố trống bên ngoài cánh cửa tự động, tiếng ù xanh nhạt của trần nhà không đổi dù là một giờ hay bốn giờ sáng. Trên nền chất liệu ấy, các thần tượng hiện ra như một thứ mịn màng đến phi lý, mảnh mai, trắng trẻo, đã được chỉnh sửa, phát đi từ một thế giới nơi ánh sáng được tạo ra để yêu lấy bạn. Chính trong khoảng cách giữa hai bề mặt ấy mà bộ phim thực sự diễn ra.

Bởi chuẩn mực mà hai cô gái tôn thờ cũng là chuẩn mực lặng lẽ đo đếm họ. Mỗi lần một trong hai bắt gặp hình mình phản chiếu trên kính tủ mát, bộ phim cứ để phép so sánh nằm đó, không một lời. Thần tượng không chỉ là đích của cuộc đuổi bắt: họ là cái quy tắc đã ăn sâu về việc một gương mặt được phép là gì. Tedja ép quy tắc ấy sát vào hai gương mặt mà nó chưa từng được viết ra cho. Sự cuồng nhiệt chưa bao giờ chỉ là về thần tượng. Nó là về phiên bản của chính mình mà mỗi cô tin rằng thần tượng buộc phải xác nhận.

Tedja, nhà làm phim gốc Hoa – Indonesia làm việc giữa Berlin và Jakarta và lần đầu thử sức ở định dạng dài, đã nói thẳng về điều ngứa ngáy nằm dưới lớp hài. Văn hóa đại chúng, bà chỉ ra, xếp K-pop dưới một hình ảnh duy nhất: mảnh mai, rất trắng. Nhưng ngành thực tế hóa ra rộng hơn và lạ hơn tấm ảnh đó, với những thần tượng chẳng hề khớp với tấm áp phích. Bộ phim không đứng trên các nhân vật để rao giảng: nó nới rộng khung hình quanh chuẩn mực và để hai fan không lọt vào bức ảnh dần nhận ra tình bạn của họ đã dựa bao nhiêu vào nỗi khát khao chung được lọt vào đó.

Và nó được chơi ở giọng nhẹ. Sự ganh đua tiến lên bằng những trò phá đám nhỏ và bằng cái phi lý riêng của một công việc mà hàng giờ chẳng có gì xảy ra rồi mọi thứ ập đến cùng lúc. Cinnamon và Syarifa gánh điều đó trên gương mặt trước khi gánh trong lời thoại: cách họ tựa vào quầy, ánh mắt vượt qua đầu một vị khách, chiếc điện thoại giữa hai người như thứ ánh sáng ấm nhất trong phòng. Nhưng tiếng cười luôn chạm khẽ vào điều không ai dám nói: rằng gặp thần tượng cũng là được chọn, được nhìn theo cách người ta nhìn thần tượng, và rằng chỉ một người sẽ biết cảm giác ấy ra sao.

Bên dưới chảy một lớp chất liệu giai cấp mà bề mặt sáng choang gần như che khuất. Đó là những cô gái ca đêm, kiểm hàng cho người khác và lau sàn cho người khác trong khi những người họ tôn thờ được chụp ảnh ở một đất nước họ chưa từng thấy. Khoảng cách giữa quầy thu ngân và thần tượng không chỉ là cảm xúc: đó là khoảng cách giữa người được ngắm và người đi ngắm. Tedja không bao giờ biến nó thành một bài diễn văn, nhưng đặt nó vào từng cú máy rộng của cửa hàng trống, nơi hai cô gái cùng nhau chịu đựng bóng tối để lấy đồng lương.

Về cốt lõi, bộ phim thuộc về một truyền thống dễ nhận ra, hài về tiệm tạp hóa khu phố và những phận đời bé nhỏ ôm giấc mơ khổng lồ, và về khoảnh khắc toàn cầu của lòng sùng bái cận xã hội, thời đại của những fan biết mọi thứ về những người lạ chẳng biết gì về mình. Điều khiến nó khác biệt là đối tượng của lòng sùng bái ấy không phải một cái cớ dễ thương: nó chính là luận điểm. Thần tượng ở đây là một câu hỏi về cái đẹp khoác lên một gương mặt hoàn hảo, và bộ phim còn hỏi câu ấy rất lâu sau khi tiếng cười đã làm xong việc của nó.

Còn lại là điều ca đêm không thể giải. Nếu hai cô bạn dốc hết những gì mình có để đứng trước những con người mà quanh họ hai cô đã dựng nên cả đời sống nội tâm, họ mong nhận lại điều gì? Một ánh nhìn. Một giây được nhìn thấy. Và nếu cái giá của giây ấy là mối dây duy nhất vốn có thật suốt cả chặng đường, là tình bạn sau quầy chứ không phải ảo ảnh trên màn hình, thì bộ phim không hỏi liệu họ có chạm tới thần tượng. Nó hỏi việc chạm tới ấy lẽ ra phải chữa lành điều gì.

«Ca khuya của fan» là phim truyền hình Indonesia gốc Netflix do Soda Machine Films sản xuất, do Monica Vanesa Tedja viết kịch bản cùng Aline Djayasukmana và do Tedja đạo diễn trong tác phẩm dài đầu tay. Phim có sự góp mặt của Shenina Cinnamon và Nadya Syarifa, bên cạnh Emir Mahira và một dàn diễn viên phụ người Hàn. Toàn bộ các tập lên Netflix ngày 4 tháng 6 năm 2026.

Diễn viên

Thẻ: ,

Thảo luận

Có 0 bình luận.