Chương trình TV

Miguel Ángel Blanco: 48 giờ thay đổi Tây Ban Nha — Netflix dựng lại cuộc đếm ngược từng giờ

Martha O'Hara

Một ủy viên hội đồng thành phố 29 tuổi bị bắt đi khỏi những con phố ở Ermua, và người ta định giá cho anh. ETA đòi nhà nước chuyển các tù nhân của tổ chức về những nhà tù ở xứ Basque và ấn định thời hạn hai ngày, với mạng sống của người đàn ông ấy làm vật bảo đảm. Suốt 48 giờ, cả một đất nước làm phép tính ấy thành tiếng: ở các quảng trường, trên sóng phát thanh trực tiếp, trong sự im lặng của những ngôi nhà để tivi bật suốt. Rồi thời hạn trôi qua, và phép tính tệ nhất hóa ra lại đúng.

YouTube video

Miguel Ángel Blanco: 48 giờ thay đổi Tây Ban Nha là phim tài liệu của Netflix dựng lại hai ngày tháng Bảy năm 1997 ấy theo từng giờ, từ vụ bắt cóc viên ủy viên trẻ của đảng Partido Popular đến vụ sát hại sau đó. Do nhà báo Jon Sistiaga và Juanjo López đạo diễn, đây là một cuộc tái dựng phi hư cấu được xây quanh sự chờ đợi nhiều hơn là quanh tội ác: những cuộc gọi, những lời kêu gọi không hồi đáp, những cuộc tuần hành lớn dần theo từng giờ. Cuộc đếm ngược mới là chủ đề thật của phim, còn ý nghĩa của những giờ ấy là điều đất nước vẫn đang cân nhắc.

Cấu trúc chính là luận điểm. Vì người xem đã biết thời hạn kết thúc ra sao, phim không thể chào mời sự hồi hộp: nó chào mời nỗi nặng nề, nỗi nặng nề cụ thể của một chiếc đồng hồ mà ta thấy đang tới gần. Lựa chọn ấy dời ánh nhìn khỏi kết cục để hướng về hành vi — con người đã làm gì với hai ngày khi cái kết, về mặt kỹ thuật, vẫn còn ngỏ. Cuộc tái dựng dựa trên hơn 180 giờ tư liệu lưu trữ và khoảng ba mươi lời chứng, và liên tục quay về chính những giờ đó, chứ không về lịch sử chính trị mọc lên quanh chúng về sau.

Cơ chế của yêu sách nằm ở trung tâm câu chuyện. ETA đã gắn tối hậu thư của mình với một nỗi bất bình lâu năm về việc phân tán tù nhân tới những nhà tù xa, và biến nỗi bất bình ấy thành thời hạn của một con tin: một cái giá mà không chính phủ nào trả nổi trong hai ngày nếu không từ bỏ nguyên tắc rằng chính trị không được định đoạt dưới họng súng. Phim theo dõi các thể chế mắc kẹt trong cái bẫy đó, và những gia đình, hàng xóm mắc kẹt bên ngoài nó, trong khi chiếc đồng hồ thu một vấn đề chính trị bất khả giải thành một cuộc đếm ngược duy nhất, không thể chịu đựng nổi.

Sistiaga không phải một giọng nói trung lập trên hình ảnh. Năm 1997 ông 29 tuổi — bằng tuổi người đàn ông mà ông được cử đi đưa tin về vụ bắt cóc — và phim đan sự trùng hợp ấy vào phương pháp của mình: nó kể từ ký ức của một phóng viên, chứ không từ khoảng cách của một sử gia. Điều ông mang theo bây giờ là cái nhìn lại mà đất nước khi đó chưa có: biết rằng hai ngày ấy sẽ được nhớ như khoảnh khắc xã hội Basque và Tây Ban Nha thôi sợ ETA. Đặt cược của phim là: ký ức trung thực hơn khi được trả về với sự bất định mà nó đã được sống.

Chất liệu mới nhất của phim là lời chứng mà câu chuyện trước nay chưa từng trao ra. Phim quy tụ những người nắm các quyết định trong những giờ ấy: José María Aznar, thủ tướng đương thời; Jaime Mayor Oreja, bộ trưởng Nội vụ của ông; Carlos Totorika, thị trưởng Ermua; và María del Mar Blanco, em gái viên ủy viên, người trở thành một trong những gương mặt dễ nhận ra nhất của làn sóng phản ứng. Nhà vua Tây Ban Nha cũng đưa ra lời chứng. Lần đầu tiên sau gần ba thập niên, phim chạm tới những người đã lặng lẽ, bên ngoài câu chuyện công khai, cố ngăn vụ sát hại — trong đó có María José Gurrutxaga và Patxi Zabaleta — những nỗ lực lưu truyền như tin đồn nhiều năm mà chính người trong cuộc chưa từng xác nhận.

Quanh những giọng nói trung tâm ấy, phim đặt các nhà báo tuyến đầu, các quan chức thuộc nhiều đảng phái, bạn bè và bạn cùng ban nhạc của viên ủy viên, đồng nghiệp của anh, cùng cảnh sát và ertzaina từng thụ lý vụ việc. Hiệu quả không phải một luận đề duy nhất mà là một dàn hợp xướng gồm những người ở những vị trí rất khác nhau trong cùng 48 giờ, và hiếm khi được nghe trong cùng một khuôn hình. Chính trong những khoảng trống giữa các lời kể ấy — điều mỗi người thấy được và không thấy — phim làm công việc của mình.

Kho tư liệu tự nó đã có sức nặng. Hình ảnh năm 1997 thuộc về một thời truyền thông khác — máy quay nặng nề hơn, bản tin thời sự như hệ thần kinh chung, một quảng trường công cộng còn chủ yếu là vật lý — và phim dựa vào kết cấu ấy thay vì làm nó nhẵn đi. Cuộc tái dựng cũng thừa hưởng một khối tác phẩm Tây Ban Nha về ETA, từ phim tài liệu El fin de ETA đến các phim hư cấu La línea invisible hay Maixabel; so với chúng, phim này đặt cược vào điều hẹp hơn và chính xác hơn: thay vì băng qua hàng chục năm, nó tập trung vào một ô cửa 48 giờ và vào những nhân chứng trước nay chưa từng nói như thế.

Với người đến mà chưa có bối cảnh, các dữ kiện cốt lõi đơn giản và đã được kiểm chứng. Đây là phim tài liệu, không phải phim dựng kịch, được dựng từ tư liệu thật và lời chứng ngôi thứ nhất; nó tái dựng một sự việc có thật — vụ bắt cóc và sát hại Miguel Ángel Blanco vào tháng Bảy 1997 — và phản ứng của đất nước. Điều xảy ra sau đó thường được kể như một cái kết: ‘Tinh thần Ermua’, hàng triệu người xuống đường, sự chối bỏ của công dân được đọc như điểm ETA mất đi tấm bình phong xã hội. Phim từ chối sắp nó thành kết luận: nó cho thấy cuộc huy động như đã được sống từ bên trong, khi chưa ai biết liệu áp lực của cả một đất nước có thể đổi được kết cục hay không.

Miguel Ángel Blanco: The 48 Hours that Changed Spain
Miguel Ángel Blanco: The 48 Hours that Changed Spain

Sự từ chối khép lại ấy là cố ý. Không lời chứng nào trả lại hai ngày đó cho những người đã sống chúng mà không biết cái kết, và không tường thuật nào phán quyết được liệu có điều gì đã có thể thay đổi nó. Phim để câu hỏi nguyên ở nơi nó tìm thấy: nơi đất nước đã sống qua cuộc đếm ngược và nhiều năm qua vẫn đang quyết định nó có nghĩa gì.

Miguel Ángel Blanco: 48 giờ thay đổi Tây Ban Nha ra mắt trên Netflix ngày 10 tháng 7 năm 2026, đúng dịp 29 năm vụ bắt cóc. Đây là phim tài liệu tiếng Tây Ban Nha do Jon Sistiaga và Juanjo López đạo diễn và The Tintirin Team sản xuất, phát trên mọi thị trường của nền tảng.

Thẻ: , , , , ,

Thảo luận

Có 0 bình luận.