Phim

Xương Quỷ​ là bộ phim khắc nghiệt và chính trị nhất của Del Toro — câu chuyện về hồn ma không dọa dẫm mà tố cáo

Guillermo del Toro, 2001 — một trại trẻ mồ côi trong bóng tối Nội chiến Tây Ban Nha, nơi nỗi kinh hoàng thực sự thuộc về người sống.
Martha O'Hara
Thêm chúng tôi trên Google

Xương Quỷ mở ra trong bầu không khí ảm đạm của năm 1939, khi Nội chiến Tây Ban Nha đang dần tàn lụi. Một cậu bé tên Carlos được đưa đến nhà trẻ mồ côi Santa Lucía bởi hai người trung thành với phe Cộng hòa — nhưng nơi đây không phải chốn bình yên mà cậu tưởng tượng. Santi, một đứa trẻ đã mất tích trước đó, lang thang trong tường vách, và tiếng thì thầm cảnh báo của nó sẽ theo Carlos suốt hành trình dài trong ngôi nhà u tối này. Del Toro dẫn dắt khán giả vào thế giới ấy bằng sự chậm rãi có tính toán, tích lũy từng chi tiết nhỏ cho đến khi toàn bộ cảm giác bất an ập xuống cùng một lúc.

Guillermo del Toro xây dựng Xương Quỷ như một tác phẩm song hành với Pan’s Labyrinth — cả hai đều lấy bối cảnh chiến tranh để khám phá tâm hồn trẻ thơ trước bạo lực và mất mát, cả hai đều hiểu rằng hồn ma có thể thật hơn người sống. Nhưng Xương Quỷ có giọng điệu riêng biệt, trầm hơn, thiếu đi tính huyền thoại sáng rỡ của Pan’s Labyrinth để đổi lấy thứ gần với nỗi u sầu lịch sử hơn. Del Toro không dùng chiến tranh làm phông nền trang trí cho câu chuyện ma quái; ông biến nó thành chất liệu cốt lõi, khi mà chính những vết thương lịch sử đã tạo ra hồn ma ngay trước mắt chúng ta.

YouTube video

Hình ảnh mạnh nhất và dai dẳng nhất của phim là quả bom nằm im giữa sân nhà trẻ, chưa nổ nhưng luôn hiện diện, không ai dám đụng vào. Santi cũng vậy — không xuất hiện để gây sợ hãi, mà để nhắc nhở. Ma quái trong phim này là nạn nhân của bạo lực, không phải tác nhân của nó. Chính sự phân biệt đó khiến Xương Quỷ trở thành một tác phẩm đặc biệt trong thể loại kinh dị: nỗi sợ ở đây bắt nguồn từ sự cảm thông, không phải từ cú giật mình.

Một trong những thành tựu thầm lặng của bộ phim là cách nó duy trì sự mơ hồ về ranh giới giữa thực và ảo. Carlos nhìn thấy Santi, nhưng phim chấp nhận điều đó như một thực tế hiển nhiên, không cần giải thích — vì trong một thế giới mà chiến tranh đã phá vỡ mọi quy tắc, ranh giới giữa người sống và người chết trở nên vô nghĩa. Những đứa trẻ tại Santa Lucía sống trong một thực tại mà người lớn đã làm hỏng hoàn toàn; hồn ma là câu trả lời tự nhiên nhất cho một thế giới vô lý đến mức siêu nhiên.

Fernando Tielve đóng Carlos với sự chân thật hiếm có ở diễn viên trẻ. Cảnh cậu mạo hiểm vào bếp ban đêm — vừa can đảm vừa ngây thơ — vừa bộc lộ tính cách nhân vật vừa dẫn dắt khán giả vào vùng tối của câu chuyện. Íñigo Garcés trong vai Jaime cũng để lại dấu ấn: đứa trẻ bắt nạt bề ngoài nhưng không thiếu chiều sâu nội tâm. Khoảnh khắc Carlos cứu Jaime khỏi rơi xuống hố nước chuyển hóa mối quan hệ giữa hai người một cách thầm lặng nhưng hiệu quả — không cần lời thoại giải thích, chỉ cần một hành động dứt khoát.

Hai diễn viên gạo cội Federico Luppi và Marisa Paredes chống đỡ phần lớn sức nặng cảm xúc của phim. Luppi thể hiện Dr. Casares như một người đàn ông bị kẹt giữa lý tưởng và thực tế tàn khốc, mang trong mình sự mệt mỏi của một người đã chứng kiến quá nhiều mà vẫn không thể rời bỏ. Paredes khắc họa Carmen bằng sự kiên quyết che giấu một lớp tổn thương không bao giờ được thừa nhận công khai. Cảnh đối đầu giữa Carmen và Jacinto — do Eduardo Noriega đóng với sự tham lam lạnh lùng đặc trưng — là một trong những khoảnh khắc căng thẳng nhất của phim, không phải vì bạo lực nổ ra, mà vì những gì không được nói ra đè nặng hơn bất kỳ lời thoại nào.

Phim nhận được đánh giá tích cực rộng rãi khi ra mắt. Roger Ebert nhận xét Xương Quỷ là một câu chuyện ma quái “đau đớn và đẹp đẽ,” trong khi Rotten Tomatoes ca ngợi không khí rùng rợn và chiều sâu chính trị của tác phẩm. Những đánh giá đó xứng đáng. Tuy nhiên phim cũng có điểm yếu: tuyến truyện Jacinto tìm kiếm kho vàng ẩn giấu đôi khi kéo dài không cần thiết, và vụ nổ cuối màn hai — dù được dàn dựng hiệu quả — phá vỡ nhịp điệu trầm mặc mà phim đã gây dựng kiên nhẫn trong suốt phần trước.

Điều làm Xương Quỷ trở thành tác phẩm lâu bền là cách nó từ chối đơn giản hóa mọi nhân vật. Hồn ma, đứa trẻ, người lớn — tất cả đều mang theo vết thương riêng, và không ai trong số họ đơn thuần là kẻ xấu hay người tốt. Ngay cả Jacinto — kẻ có thể bị gọi là phản diện — cũng được del Toro xây dựng với đủ chiều sâu để ta hiểu, dù không thể tha thứ. Del Toro không giải thích, không phán xét; ông chỉ đặt tất cả vào cùng một không gian đầy bóng tối và để khán giả tự cảm nhận. Đó là thứ điện ảnh thực sự khó làm, và Xương Quỷ đã làm được một cách xuất sắc.

Diễn viên

Ảnh: The Movie Database (TMDB)

Thẻ: , , , , ,

Thêm chúng tôi trên Google

Thảo luận

Có 0 bình luận.