Phim

Cuộc Chiến Panama có một cuộc xâm lược thật nhưng chìm trong dựng phim

Veronica Loop

Có một bộ phim sắc bén hơn ẩn bên trong Cuộc Chiến Panama, và đó chính là bộ phim mà Mark Neveldine cứ liên tục cắt rời khỏi máy quay. Tiền đề trao cho đoàn làm phim một sự kiện lịch sử có thật — một siêu cường sắp tràn vào một quốc gia có chủ quyền — nhưng phim lại xem nó như tấm giấy dán tường phía sau một thương vụ buôn vũ khí bình thường. Đó là vấn đề cốt lõi, và không lượng chuyển động nào che giấu được.

Cole Hauser vào vai James Becker, một cựu lính thủy đánh bộ đang đau buồn, bị một nhà thầu quốc phòng kéo khỏi cảnh nghỉ hưu. Người giao việc ấy, Stark, do Mel Gibson thể hiện trong vài cảnh nặng giá trị tên tuổi trên áp phích hơn là một nhân vật. Nhiệm vụ của Becker trên giấy có vẻ đơn giản: bay xuống phía nam, chốt một vụ vũ khí, đừng hỏi gì. Những câu hỏi vẫn cứ đến, bởi đất nước nơi anh hạ cánh chỉ còn vài tuần nữa là một cuộc xâm lược toàn diện của Mỹ.

https://www.youtube.com/watch?v=O_FWx79_GNs

Một đạo diễn giao chiến với chính chất liệu của mình

Neveldine tạo dựng tên tuổi bằng loạt phim Crank, nơi sự bồn chồn vừa là trò đùa vừa là động cơ. Ở đây, chính bản năng đó quay lưng lại với câu chuyện. Những cú cắt nhanh, cú zoom gắt và phần nhạc nền không ngừng đẩy người xem về phía một sự phấn khích mà các cảnh phim chưa hề xứng đáng. Hiệu ứng khiến người ta mệt mỏi hơn là cuốn theo, và làm phẳng đi ít ỏi những khoảnh khắc lẽ ra có thể gánh được căng thẳng thật sự.

‘Panama’ lẽ ra phải vui hơn (…), nhưng phần lớn chỉ là một mớ dựng phim dồn dập.

Amy Nicholson, The New York Times

Dàn diễn viên

Hauser, đang trên đà thành công của Yellowstone, gánh cả bộ phim bằng sự vững vàng từng trải mà vai diễn đòi hỏi, và là thứ đáng xem nhất trên màn ảnh. Gibson làm đúng điều Gibson giai đoạn này vẫn làm trong những phim hành động do nhà thầu rót vốn: cho mượn gương mặt lên áp phích, xử lý vài cảnh với uy thế thong dong rồi để cái tên lo phần còn lại. Quanh họ, những kẻ môi giới địa phương, mối tình và đám tay sai gần băng đảng hiện ra như những khuôn mẫu lấy từ kệ băng video thập niên 1980 hơn là những con người có gì để mất.

Mel Gibson
Mel Gibson tại buổi ra mắt “We Were Soldiers”, Mann’s Village Theater, Westwood. Depositphotos

Đó là loại phim hành động kiểu dùng một lần rồi bỏ, phơi bày sự hoài nghi yếm thế của mình trong khi gắng sức giành sự chú ý bằng những hình ảnh cắt dựng vội vã.

Joe Leydon, Variety

Một cuộc xâm lược thật, chỉ lướt qua

Cuộc xâm lược Panama năm 1989 không phải một chú thích nhỏ. Tổng thống George H. W. Bush đã điều hơn hai mươi nghìn binh sĩ để lật đổ Manuel Noriega trong Chiến dịch Just Cause, một sự can thiệp vẽ lại eo đất này và lập trường của Mỹ trong khu vực. Với một bộ phim đưa bộ máy ấy vào tựa đề và hồi ba, Cuộc Chiến Panama lại tỏ ra dửng dưng đến lạ. Chính trị chỉ là phông nền, và bài học đạo đức mà Becker cứ hứa hẹn chẳng bao giờ đọng lại, bởi phim không bao giờ chịu chậm lại đủ để thật lòng với nó.

Phán quyết

Vậy mà phim không đến mức không xem nổi. Các pha hành động được dàn dựng đủ nghề để lấp đầy chín mươi lăm phút, và đâu đó lấp ló một bộ phim gọn gàng, dữ dằn hơn mà một đạo diễn kiên nhẫn hơn hẳn đã tìm ra. Như những gì ra rạp, Cuộc Chiến Panama là một cơ hội bị bỏ lỡ khoác áo bận rộn — bằng chứng rằng một đề tài có thật chẳng đáng gì nếu bộ phim quá bồn chồn để nhìn vào nó.

Thẻ:

Thảo luận

Có 0 bình luận.