Phim

Never Change! trên Hulu đưa khóa 2008 về lại ngôi trường mà cơn lốc xoáy khiến họ chưa kịp tốt nghiệp

Martha Lucas

Khóa 2008 của trung học North Meadows chưa từng bước qua sân khấu nhận bằng. Một cơn lốc xoáy cuốn đi tòa nhà ngay giữa mùa thi, và tấm bằng lẽ ra khép lại một chương để mở ra chương kế tiếp đơn giản là chẳng bao giờ đến. Mỗi người tản đi theo những gì đến sau, như mọi khóa học vẫn vậy. Mười tám năm sau họ đã ngoài ba mươi lăm, gánh trên vai những khoản vay, những cuộc chia tay và những công việc chẳng dẫn tới đâu, thì một kẽ hở pháp lý phán rằng, vì một chi tiết kỹ thuật, chẳng ai trong số họ thực sự tốt nghiệp. Cơ quan quản lý muốn giấy tờ phải đủ. Vậy là họ phải quay lại.

YouTube video

Sẽ dễ dàng xếp Never Change! vào loại hài hóa trang: người lớn nhét vào bàn ghế trẻ con, giấy ra hành lang phát cho những người đang đóng thuế nhà đất. John Reynolds, người viết kịch bản và giữ vai chính, để bạn giữ lấy trò đùa rồi lặng lẽ dịch chuyển đồ đạc bên dưới. Ngôi trường chỉ là một công cụ. Thứ kẽ hở pháp lý phơi bày ra là một thế hệ được hứa hẹn một cái kết và nhận về một sự gián đoạn, rồi từ chính sự gián đoạn đó bước thẳng vào cuộc khủng hoảng tài chính. Tiền đề đòi họ hoàn tất năm cuối. Bộ phim đập bên dưới tiền đề ấy nói về những con người chưa bao giờ được phép bắt đầu làm người lớn đúng hạn.

Hãy bắt đầu từ nhan đề, bởi toàn bộ sự tàn nhẫn gói gọn trong hai chữ. «Never change!» là dòng được viết nhiều nhất trong các cuốn kỷ yếu, mệnh lệnh bất khả của một thiếu niên gửi cho một thiếu niên khác, một sai khiến cải trang thành lời khen. Bộ phim hiểu nó theo nghĩa đen. Một khóa học bị luật pháp buộc phải không được thay đổi: quay lại và một lần nữa là chính những người họ từng là, trước khi họ có tiếng nói nào về việc mình sẽ trở thành ai. Reynolds dựng tiếng cười trong khoảng hở giữa lời đề tặng và những thân xác mà nó giờ áp lên, và nỗi bất an trú ngụ ngay trong khoảng hở ấy.

Reynolds dựng hài theo cách Search Party dựng nỗi bất an. Anh kiên nhẫn. Anh để một cảnh chạy quá cái điểm mà một bộ phim thô hơn sẽ cắt sang tiếng cười, và trong cái khoảnh khắc dư ra đó, sự ngượng ngùng đông lại thành thứ buồn cười hơn và buồn bã hơn nhiều. Lời thoại gánh phần lớn công việc. Đây là những nhân vật giành lại nhịp điệu của tuổi mười bảy ngay khi bước qua cửa, và kịch bản tinh nhạy với tốc độ mà vốn từ của năm 2008 trở lại với những người tưởng mình đã vượt qua nó. Reynolds tin các diễn viên diễn ngôn ngữ chứ không phải tình huống, nên tiếng cười tới từ bên cạnh, từ một câu nói bỏ dở hay một phản xạ để lộ ra rằng người ta đã nhúc nhích được rất ít.

Đạo diễn Marty Schousboe quay ngôi trường như một nơi chẳng hề thay đổi, và sự bất động ấy vừa là cái tàn nhẫn của ý tưởng vừa là trò đùa hay nhất của nó. Vẫn những tấm áp phích ấy, vẫn cái tôn ti của nhà ăn, vài người trong số những thầy cô cũ, và một tòa nhà như đang nín thở chờ một khóa học đã già đi mười lăm năm ngoài hành lang. Tất cả những gì đã thay đổi buộc phải hiện lên trên gương mặt những người lớn quay về, bởi định chế từ chối ghi nhận bất cứ điều gì. Một ngôi trường, bộ phim cứ ngụ ý mãi, sống lâu hơn tất cả những ai đi qua nó và chẳng nhớ một ai.

Dàn diễn viên gánh phần còn lại, và đó là một dàn dày dặn. Sofia Black-D’Elia, Carmen Christopher, Jo Firestone, Gary Richardson, Zach Cherry, Patti Harrison và Topher Grace hóa thân những người lớn rơi trở lại các phản xạ xã hội của tuổi vị thành niên ngay khi vượt qua ngưỡng cửa: những liên minh cũ, những nỗi bẽ bàng cũ, sơ đồ chỗ ngồi vẫn còn cai quản căn phòng. Phần viết sắc bén nhất sống trong cú rơi ngược ấy, trong tốc độ mà một người ngoài ba mươi lăm lại thành chính mình hồi mười bảy khi bị đặt lại dưới đúng thứ ánh đèn huỳnh quang. Rudy Pankow, Ana Gasteyer và Jackie Cruz lấp đầy một băng ghế phần lớn đến từ thế giới SNL và ứng tác, và vì thế đây là thứ hài của trò chuyện và tính cách chứ không phải của những màn dàn dựng.

Chi tiết 2008 không phải phông nền, và bộ phim biết rõ mình đang làm gì với nó. Đây là thế hệ khủng hoảng, thế hệ tốt nghiệp hướng tới một việc làm đang tan biến và chứng kiến từng cột mốc trượt đi: căn nhà đầu tiên, công việc ổn định, cái cảm giác giản dị rằng mình đã đến được đâu đó đúng lúc. Never Change! làm cho cụ thể điều mà thế hệ ấy mang trong thân thể: rằng một khởi đầu sạch sẽ đã bị bỏ qua, rằng các dấu mốc đến muộn hoặc chẳng đến, rằng tuổi trưởng thành hóa ra ít giống một cánh cửa mà giống một chuỗi kẽ hở và những thu xếp tạm bợ. Đưa các nhân vật quay về thân xác tới khoảnh khắc cuối cùng trước khi mọi thứ trật đường ray là ý tưởng trung tâm, và trong đó có một sự tàn nhẫn lặng lẽ. Bộ phim không hoài niệm 2008; nó quan tâm tới những gì 2008 đã lấy đi.

Và nó để ngỏ câu hỏi thật sự. Bạn có thể hoàn tất giấy tờ. Bạn có thể bước lên sân khấu muộn mười tám năm, cầm tấm bằng trên tay và để người ta chụp ảnh. Thứ không một kẽ hở pháp lý nào trả lại được là cái quãng ở giữa, những năm mà cơn lốc xoáy và nền kinh tế đã ngốn mất trong khi mỗi người ứng biến một đời người lớn mà thiếu chính tờ giấy lẽ ra phải chứng thực nó. Một sự khép lại đến muộn đến thế có lẽ chẳng phải khép lại, chỉ là một tờ giấy cuối cùng cũng được đóng dấu. Bộ phim không giả vờ điều ngược lại, và nó buồn cười hơn, thật hơn vì đã từ chối niềm an ủi mà một bộ hài nhỏ hơn hẳn sẽ phát ra ở cuộn phim cuối.

Never Change! ra mắt toàn cầu tại Tribeca Festival trước khi đến với Hulu ở Hoa Kỳ, còn Disney+ đảm nhận phát hành quốc tế. Marty Schousboe đạo diễn dựa trên kịch bản của Reynolds, và dàn diễn viên ghép Reynolds cùng Sofia Black-D’Elia, Carmen Christopher, Jo Firestone, Gary Richardson, Rudy Pankow, Ana Gasteyer, Jackie Cruz, Topher Grace, Patti Harrison và Zach Cherry trong suốt 98 phút.

Diễn viên

Thẻ: , , , , ,

Thảo luận

Có 0 bình luận.