Phân tích

“Sống chung với nó, chứ không chết vì nó”: cách Bruce Campbell đối diện cái chết

Molly Se-kyung

Bruce Campbell ngồi vào phòng thu của Adam Carolla để nói về một bộ phim ông làm cùng vợ. Đâu đó giữa cuộc trò chuyện, ông thuật lại gần như vô tình rằng ông chỉ còn khoảng năm năm để sống. Không tuyên bố trang trọng, không thông cáo chuẩn bị trước.

Câu nói đáng chú ý nhất lại không phải con số, mà là cách ông nói về nó. Câu “sống chung với nó, chứ không chết vì nó” chính là trục tư tưởng của cả câu chuyện.

Chính câu nói ấy đặt ra luận đề: cách một người đảm nhận cái chết của mình có thể gói gọn trong một câu. Và đó là câu Campbell đã chọn.

Khế ước của người hùng cult

Campbell đóng vai Ash Williams trong Evil Dead từ năm 1981. Đó là hơn bốn mươi năm với một nhân vật đối mặt với nỗi kinh hoàng bằng nụ cười giễu cợt và câu thoại sắc lạnh. Ash sống sót không phải vì mạnh nhất, mà vì từ chối xem hoàn cảnh của mình quá nghiêm trọng.

Suốt bốn thập kỷ, giữa diễn viên và khán giả hình thành một khế ước bất thành văn. Ông trao cho họ sự tự trào và khoảng cách; họ đáp lại bằng lòng trung thành. Khi giờ đây ông nói về căn bệnh với cùng giọng điệu điềm tĩnh, ông không phá vỡ khế ước. Ông đang thực hiện nó.

Bởi vậy phản ứng của người hâm mộ không lạnh lùng, mà đúng điệu. Họ đã học cách đọc giọng điệu này qua nhiều năm phim ảnh và các buổi gặp gỡ. Một thông cáo y khoa mới là sự đứt gãy bất ngờ.

Một chuyến đi về nỗi đau

Bộ phim Campbell mang đi khắp nước mang tên Ernie & Emma. Đó là một phim bi hài về một người đàn ông góa vợ lái xe xuyên quốc gia cùng tro cốt của người vợ quá cố. Thể loại nằm đâu đó giữa hài và bi, nơi nỗi đau và tiếng cười cùng ngồi chung một ghế.

Sự trùng hợp giữa đề tài phim và hoàn cảnh của chính Campbell là rõ ràng. Ông tự mô tả chuyến lưu diễn gần như một cuộc thiền định. Ý nghĩa là mang một bộ phim ông làm cùng vợ đến mười tám thành phố, và làm đúng những gì ông đang làm.

Như vậy, Ernie & Emma trở thành lời bình luận về chính người đang giới thiệu nó. Một câu chuyện về việc tiếp tục sống sau mất mát được mang đi bởi một người đã quyết định sống chung với bệnh, chứ không chết vì nó.

Cách truyền thông định khung tin

Khi tin lan ra, nhiều tờ báo bị cuốn vào cùng một điểm. USA Today, The National Desk và Hollywood Life đều thuật lại tiên lượng, nhưng vài nơi chú ý đến nơi nó được nói ra: một podcast hài, không phải một thông báo y khoa. Variety cũng ghi nhận sự khác thường của định dạng.

Việc chọn sân khấu tự nó đã là một hành động biên tập. Một diễn viên chọn micro của Adam Carolla thay vì một thông cáo chính thức đang nói lên điều gì đó về cách ông muốn câu chuyện được kể. Ông đặt nó vào giữa một cuộc trò chuyện về công việc và sự hài hước.

Theo chính lời Campbell, ông thấy một ranh giới rõ ràng. Ông nói ông đã quyết định khá cụ thể là sống chung với bệnh, chứ không chết vì nó. Nơi ông nói điều đó càng làm ranh giới ấy rõ hơn.

Lập luận ủng hộ việc im lặng

Có một lập luận ngược đáng được xem trọng. Susan Sontag, trong Illness as Metaphor, viết về việc bệnh tật bị áp đặt những câu chuyện mà người bệnh không hề xin. Một chẩn đoán biến thành câu chuyện về tính cách và lòng can đảm, còn người bệnh mất quyền sở hữu trải nghiệm của chính mình.

Dưới ánh sáng đó, có thể lập luận rằng một người của công chúng nên giữ tiên lượng cho riêng mình. Nói về nó, dù với sự hài hước, là mời gọi người khác diễn giải và tiêu thụ. Sự riêng tư quanh cái chết chính là lớp bảo vệ trước cỗ máy ẩn dụ mà Sontag cảnh báo.

Đó là một lập luận trung thực. Không ai nợ công chúng một bản cập nhật về cơ thể của mình. Câu hỏi là Campbell mất đi điều gì khi lên tiếng, hay ngược lại đang giành lại quyền kiểm soát.

Ý chí, không phải màn trình diễn

Đây là câu trả lời của MCM. Sự cởi mở của Campbell không giống một màn trình diễn cho khán giả. Nó giống một nỗ lực tự mình dựng khung trước khi người khác làm thay. Bằng cách nói điều đó với giọng riêng ở nơi mình chọn, ông tước của báo chí cơ hội đóng gói nó thành một câu chuyện anh hùng.

Psychology Today đã mô tả cảm giác kiểm soát bệnh tật có thể ảnh hưởng đến cách một người sống chung với nó. Campbell không nói về chiến đấu hay chiến thắng. Ông nói về việc tiếp tục làm việc, đi lại và làm phim. Đó không phải diễn xuất, mà là quyết định về diện mạo của những năm sắp tới.

Ash Williams chưa bao giờ sống sót nhờ mạnh nhất. Anh sống sót bằng cách từ chối để nỗi kinh hoàng định nghĩa mình. Campbell làm đúng như vậy, không hóa trang, không cưa máy. Giọng điệu vẫn thế, vì con người phía sau luôn ở đó.

Điều đã được xác nhận và điều còn tranh luận

Những gì được xác nhận thì dễ thuật lại. Bruce Campbell 68 tuổi. Ông được chẩn đoán ung thư vào tháng Ba; theo lời ông, đó là loại có thể điều trị nhưng không thể chữa khỏi. Trên podcast của Adam Carolla, ông nói về khoảng thời gian chừng năm năm. Cùng lúc, ông đang trong chuyến lưu diễn mười tám thành phố với Ernie & Emma tại các rạp Alamo Drafthouse.

Điều còn bỏ ngỏ là cách diễn giải. Liệu chia sẻ tiên lượng công khai có khôn ngoan không. Sự hài hước là cách đối diện lành mạnh hay một tấm khiên. Phản ứng điềm tĩnh của người hâm mộ là sự tôn trọng hay niềm tin thái quá rằng nhân vật và con người là một.

Bài học từ Ash

Điều Campbell để lại không phải một câu chuyện về sự dũng cảm. Đó là bài học về giọng điệu. Ash Williams đã dạy một lớp khán giả rằng ta có thể đối mặt điều tồi tệ nhất mà không trao cho nó quyền thay đổi con người mình. Bốn mươi năm sau, diễn viên áp dụng bài học ấy vào chính đời mình.

Phản ứng điềm đạm của người hâm mộ không phải sự thờ ơ. Đó là đáp lại đúng đắn dành cho một người cả đời đã dạy họ nhìn thẳng vào nỗi kinh hoàng mà không đánh mất tiếng nói của mình. Tiên lượng không đổi giọng điệu. Nó chỉ xác nhận giọng điệu đó.

Thẻ: , , , , ,

Thảo luận

Có 0 bình luận.