Thể thao

Tampa Bay Buccaneers: từ khởi đầu tệ nhất NFL đến chiến thắng Super Bowl trên sân nhà

Penelope H. Fritz
Tampa Bay Buccaneers
Tampa Bay Buccaneers
Photo: U.S. Army photo by Pfc. Aiden O'Marra / Public domain, via Wikimedia Commons
Sinh1976
Tampa, Florida, USA
Nghề nghiệpĐội bóng bầu dục Mỹ NFL
Giải thưởngQuán quân Super Bowl XXXVII · Quán quân Super Bowl LV · 10 Danh hiệu Giải đấu NFC South / NFC Central

Chưa từng có đội bóng nào trong lịch sử NFL vừa trắng tay suốt cả mùa giải đầu tiên, lại vừa sau đó vô địch Super Bowl trên sân nhà — cho đến khi Tampa Bay làm được. Khoảng cách giữa hai sự thật ấy không đơn thuần là chuyện tiến bộ; đó là câu chuyện về cách một đội bóng tự tái tạo chính mình qua những cuộc cách mạng triệt để, đôi khi đau đớn. Buccaneers đã giành chức vô địch bằng cách phá bỏ những gì từng tạo nên thành công đầu tiên của họ, và bằng cách hấp thụ sự vĩ đại được xây dựng ở nơi khác. Đó là trí tuệ của đội bóng hay là giới hạn của đội bóng — chính là điều mà người ủng hộ và người chỉ trích đã tranh cãi suốt nửa thế kỷ qua.

Đội bóng ra đời vào ngày 24 tháng 4 năm 1974, khi NFL trao cho Tampa một suất đội bóng cùng với Seattle Seahawks. Đội hình đầu tiên được tập hợp qua kỳ tuyển mộ mở rộng, và kết quả đúng như dự đoán là ảm đạm: thành tích 0–14 trong mùa giải 1976, tiếp nối bởi sự bất lực kéo dài đến năm 1977 cho đến khi một chuỗi trận thắng xuất hiện. Chuỗi 26 trận thua liên tiếp đó là kỷ lục thời kỳ Super Bowl của NFL mà chưa từng bị phá vỡ. Điều không thể dự đoán là sự đối cực lại đến nhanh đến vậy. Tiền vệ Doug Williams dẫn dắt một đội hình được xây dựng lại đạt thành tích 10–6 và vô địch division năm 1979, tiến đến trận tranh chức vô địch NFC — một thất bại sát nút trước Los Angeles Rams tưởng như hứa hẹn thành công bền vững. Lời hứa ấy đã không được thực hiện suốt mười lăm năm.

Sự hồi sinh đến dưới hình thức Tony Dungy, được thuê làm huấn luyện viên trưởng năm 1996 để kế thừa một đội bóng chỉ có một mùa giải thắng nhiều hơn thua trong mười ba năm trước đó. Đóng góp của Dungy là hàng phòng ngự: một sơ đồ phủ sóng được gọi là Tampa 2, đặt linebacker giữa như một lựa chọn phủ sóng chuyền thứ tư và dựa vào tốc độ hơn là kích thước ở tất cả mười một vị trí. Xoay quanh sơ đồ đó, ông tập hợp bốn cầu thủ sau này sẽ lọt vào Pro Football Hall of Fame — hậu vệ cản Warren Sapp, linebacker Derrick Brooks, safety John Lynch, và cornerback Ronde Barber. Từ năm 1997 đến 2001, Buccaneers có bốn lần vào playoff trong năm mùa giải, vô địch NFC South năm 1999, và được đánh giá rộng rãi là đội sở hữu hàng phòng ngự tốt nhất bóng bầu dục. Sau đó, tổ chức sa thải Dungy bất chấp thành công ổn định của ông và tìm người thay thế từ Oakland Raiders.

Jon Gruden đến vào năm 2002 qua một thương vụ hoành tráng — bốn lượt chọn draft và 8 triệu đô la tiền mặt, một cái giá sẽ gây chấn động giải đấu hiện đại — và ngay lập tức dùng các cầu thủ của Dungy để làm điều mà Dungy đã không làm: vô địch Super Bowl. Super Bowl XXXVII gặp Raiders, chính đội bóng đã trao đổi Gruden đi, kết thúc với tỷ số 48–21, trận chung kết một chiều nhất trong lịch sử NFL hiện đại. Hậu vệ phòng ngự Dexter Jackson giành MVP sau khi hàng phòng ngự Buccaneers đánh chặn Rich Gannon, người sau này vào Hall of Fame, năm lần. Đó vẫn là một trong những nghịch lý lớn nhất của môn thể thao này: một huấn luyện viên vô địch với đội hình của người khác, chống lại đội bóng từng thuê mình.

Những năm giữa chức vô địch đó và chức vô địch tiếp theo là phần dễ bỏ qua nhất và khó giải thích nhất trong câu chuyện Buccaneers. Gruden thắng ở mức cao đến năm 2007, thêm một danh hiệu division, và không tạo ra được gì sau đó cho đến khi từ chức năm 2008. Hai thập kỷ của những lần suýt thành công, những lượt chọn draft cao, và những câu hỏi về tiền vệ tiếp nối. Đội bóng tạo ra những cầu thủ trụ cột như wide receiver Mike Evans — người sẽ có mười mùa giải liên tiếp đạt 1.000 yard nhận bóng, một kỷ lục NFL vào thời điểm đó — và linebacker Lavonte David, người xây dựng sự nghiệp mười hai năm ở Tampa mà chưa từng chơi một trận Super Bowl nào. Cả hai sự bền bỉ ấy đều không đủ để tạo ra bước đột phá; đội bóng cần một nguồn lực bên ngoài khác.

Giải pháp, khi đến, lại một lần nữa được mượn từ bên ngoài. Tom Brady ký hợp đồng với Tampa Bay vào tháng 3 năm 2020, mang theo sáu chiếc nhẫn Super Bowl và nhu cầu chứng minh rằng thiên tài của anh là có thể di chuyển. Câu trả lời đến vào tháng 2 năm 2021: Super Bowl LV, diễn ra tại sân Raymond James Stadium ở Tampa, sân nhà của chính đội bóng, gặp Kansas City Chiefs. Buccaneers thắng 31–9. Brady giành chiếc nhẫn thứ bảy ở tuổi 43. Đội bóng trở thành đội đầu tiên trong lịch sử NFL chơi một trận Super Bowl trên sân nhà và giành chiến thắng. Thành tựu mang tính lịch sử và phương pháp thì quen thuộc.

Sự căng thẳng nằm ở trung tâm lịch sử Buccaneers là điều mà ban quản lý đội bóng chưa bao giờ giải quyết trọn vẹn. Cả hai chức vô địch đều được xây dựng trên những nguồn lực bên ngoài — một hàng phòng ngự phát triển dưới thời một huấn luyện viên trưởng mà tổ chức sau đó sa thải, và một tiền vệ được ký hợp đồng từ một đối thủ lâu năm. Đội bóng chưa bao giờ draft một tiền vệ nào giúp họ vô địch, chưa bao giờ giữ lại kiến trúc sư đã xây dựng đội hình chiến thắng, và chưa bao giờ bảo vệ thành công danh hiệu Super Bowl. Điều mà đội bóng luôn làm tốt một cách nhất quán là tạo ra những điều kiện để quyết định của người khác mang lại kết quả tốt nhất.

Thời kỳ hậu Brady đã mạch lạc hơn những gì những người hoài nghi mong đợi. Baker Mayfield, người đến vào năm 2023 với một hợp đồng phản ánh sự đặt cược của tổ chức vào khả năng phát triển tiền vệ của chính mình, đã dẫn dắt đội bóng đến ba danh hiệu NFC South liên tiếp — 2022, 2023 và 2024 — dưới thời huấn luyện viên trưởng Todd Bowles. Chuỗi thành công đó khẳng định Mayfield là một tiền vệ chính thức của đội bóng, và hợp đồng gia hạn ba năm trị giá 165 triệu đô la của anh xác nhận sự tự tin của ban lãnh đạo. Kỳ chuyển nhượng năm 2026 mang đến những mất mát đáng kể: Lavonte David giải nghệ sau mười hai mùa giải, và Mike Evans, cầu thủ nhận bóng dẫn đầu mọi thời đại của đội bóng, rời đi theo dạng tự do. Đội bóng bắt đầu năm 2026 với trận thua 33–27 trên sân Cincinnati, ba lần để mất bóng trong ba pha tấn công liên tiếp ở hiệp một trao cho Bengals 21 điểm trước khi Tampa có thể ổn định lại.

Zac Robinson vào vai điều phối viên tấn công — người gọi chiến thuật thứ tư khác nhau mà Mayfield làm việc cùng trong bốn năm — với nhiệm vụ tạo ra một bản sắc tấn công mới xoay quanh một tiền vệ và hậu vệ cản Tristan Wirfs, cầu thủ năm lần vào Pro Bowl. Safety Antoine Winfield Jr., cầu thủ hai lần vào Pro Bowl, là trụ cột của hàng phòng ngự. Trận đấu tuần 2 tại sân Raymond James Stadium gặp Cleveland là cơ hội sớm để tái lập. Liệu Buccaneers có thể tiến đến Super Bowl thứ ba mà không cần nhập khẩu mảnh ghép quyết định hay không là câu hỏi mà đội bóng chưa bao giờ trả lời một cách thuyết phục — và là điều mà mùa giải 2026 sẽ dành mười bảy tuần tới để bắt đầu giải đáp.

Thẻ: , , , , , , ,

Thảo luận

Có 0 bình luận.