Phim

Wanda Sykes: Di sản trên Netflix quay trọn một giờ bên trong ngôi trường HBCU đã đào tạo nữ danh hài

Martha O'Hara

Việc một nữ danh hài quyết định quay show của mình ngay bên trong định chế đã đào tạo cô không phải là một cử chỉ biết ơn. Đó là một sự đánh đổi mang tính cấu trúc: mỗi câu chuyện rơi hai lần — một lần trong hội trường, một lần trước hội trường — và hội trường có quyền cũ hơn đối với câu chuyện cười đó. Wanda Sykes dành buổi lễ tốt nghiệp năm 1986 trên thảm cỏ Hampton University, bang Virginia. Bốn mươi năm sau, cô quay lại với một chiếc micro và một giờ để dùng cho hết.

YouTube video

Hài độc thoại gọi tên những gì cuộc chuyện trò lịch sự không thể gọi tên. Khế ước của thể loại rất đơn giản — danh hài nói ra điều khán giả đã nghĩ một nửa — và khế ước ấy đổ vỡ khi khán giả biết tiểu sử của danh hài còn rõ hơn chính cô. Tại Hampton, hội trường được dựng theo cách khác. Một nửa khán giả đã nghe Sykes từ thời các tiết mục chính trị đầu những năm 2000. Nửa còn lại đến với cô qua Black-ish, The Upshaws và những lần xuất hiện trong chương trình đêm khuya của Jimmy Kimmel. Giờ diễn phải vượt qua hai bài kiểm tra cùng lúc: giữ chân một khán giả Netflix có thể chưa từng đặt chân lên khuôn viên HBCU và kéo tiếng cười từ những người đã thấy cô luyện nhịp trước khi có micro.

Lựa chọn không gian làm công việc lập luận mà lời thoại không thể làm. Ogden Hall, khán phòng năm 1881 trong khuôn viên Hampton, không phải một địa điểm được thuê vì âm thanh. Đó là tòa nhà đã sống sót qua thời Tái thiết, qua phân biệt chủng tộc và bốn chu kỳ thù địch liên bang, và nó đóng khung từng câu thoại chỉ bằng việc có mặt trong khung hình khi câu thoại được nói ra. Sykes không bao giờ kể về tòa nhà. Tòa nhà kể về cô.

Việc mời Julie Dash đạo diễn là nước cờ biến chương trình thành thứ khác chứ không chỉ một buổi diễn được ghi hình. Daughters of the Dust, phim năm 1991 của Dash, là văn bản kinh điển của điện ảnh Mỹ về ánh nhìn giữa các thế hệ phụ nữ da đen, và ngữ pháp mà Dash mang theo suốt bốn thập kỷ — những cận cảnh kiên nhẫn, máy quay nán lại trên một gương mặt sau khi lời đã ngừng — là chiều ngược lại của ngữ pháp tiêu chuẩn của chương trình hài, vốn đi rộng, đi nhanh, cắt ngay khi tiếng cười nổi lên.

Kết quả là những mảng miếng rơi xuống màn hình hai lần đúng như chúng rơi xuống hội trường hai lần. Câu nói được ghi nhận, cú cắt biết chờ, phản ứng của khán giả được phép trở thành câu kế tiếp thay vì một cảnh phản ứng. Mảng dài về chiếc khăn rửa — về việc cuộc tranh cãi văn hóa quanh một mảnh vải phòng tắm thực ra phơi bày điều gì về một gia đình nào đó được coi là ‘mặc định’ — cần đúng ngữ pháp ấy. Một cú cắt nhanh hơn sẽ biến nó thành một câu chốt. Dash xử lý nó như một lập luận về việc ai có quyền được coi là mặc định.

Quay giờ diễn này tại Hampton năm 2026 không phải là phông màn. Nó đặt chương trình vào một năm mà áp lực liên bang chống DEI và sự xét lại nguồn ngân sách dành cho các HBCU đã biến chính bối cảnh định chế thành một đối tượng tranh chấp — không vì chương trình nói ra một luận điểm chính trị mà vì hội trường tồn tại bất chấp một luận điểm. Khán giả Netflix ở Hà Nội hay TP.HCM chưa từng nghĩ tới Hampton University giờ đây xem một giờ trong đó một nữ danh hài Mỹ gốc Phi và một nữ đạo diễn Mỹ gốc Phi hợp tác bên trong một tòa nhà mà cả nước Mỹ tranh cãi từ năm 1868.

Di sản viết mình vào một dòng và bẻ gãy một dòng khác. Chương trình hài độc thoại Mỹ gốc Phi có bốn tiền nhân kiến trúc: Pryor tại Long Beach (1979), Murphy tại Madison Square Garden (1987), Rock tại Takoma Theater (1996), Chappelle tại Lincoln Theatre, Washington (2000). Di sản đề xuất một kiến trúc thứ năm: hội trường như một định chế. Hampton không phải sân khấu thuê, không phải thành phố quê hương, không phải đấu trường. Đó là tòa nhà đã sản sinh ra danh hài. Sykes là ngôi sao đầu tiên của thời streaming đặt nền giáo dục của chính mình lên biển hiệu.

Điều mà một chương trình tổng kết sự nghiệp bảo vệ khán giả của nó khỏi nhìn thẳng là câu hỏi về điều sẽ đến sau. Sykes không trả lời. Cô làm giờ diễn ngay trong ngôi trường đã tạo ra cô, với một nữ đạo diễn lớn tuổi hơn mình, và câu hỏi mà Di sản sẽ không trả lời là hội trường thuộc về ai khi những người ngồi bên trong ngừng kể câu chuyện cười cho nhau nghe. Hội trường ở Hampton sẽ sống lâu hơn Sykes. Giờ diễn sẽ sống lâu hơn hội trường. Liệu thế hệ phụ nữ da đen kế tiếp trong làng hài có kế thừa hình thức mà Di sản đề xuất hay hình thức ấy sẽ chết cùng với giờ diễn này — đó là điều duy nhất chương trình bỏ ngỏ mãi mãi.

Wanda Sykes: Di sản ra mắt toàn cầu trên Netflix vào ngày 19 tháng 5 năm 2026. Đêm độc thoại do Julie Dash (Daughters of the Dust) đạo diễn và được ghi hình trực tiếp tại Hampton University, bang Virginia. Sản xuất: Push It Productions cho Page Hurwitz và Wanda Sykes.

Thẻ: , , , , , , , ,

Thảo luận

Có 0 bình luận.