Phim

Ravers (2018): bộ phim kinh dị hài mà nỗi ám ảnh vi khuẩn trở thành vũ khí sống còn duy nhất

Camille Lefèvre

Bernhard Pucher chọn cách tối giản nhất cho bộ phim đầu tay: một địa điểm, một đêm, một lon nước tăng lực bị nhiễm độc. Ravers diễn ra hoàn toàn trong một nhà máy bỏ hoang được cải tạo thành rave bất hợp pháp — sự lựa chọn biến hạn chế thành nguyên tắc hình thức.

Becky (Georgia Hirst) là nhà báo bị ám ảnh bởi nỗi sợ vi khuẩn đến mức suy nhược. Đến buổi rave để lấy tư liệu, cô chứng kiến hàng loạt người uống Regenerize — loại nước tăng lực có công thức bị thay đổi trong quá trình sản xuất — biến thành những sinh vật bạo lực. Pucher khai thác nghịch lý này một cách nhất quán: người sợ chạm vào mọi thứ nhất lại là người sống sót tốt nhất trong đêm đó.

YouTube video

Hirst xây dựng nhân vật bằng sự hiện diện thể chất mà phim kinh dị ngân sách thấp hiếm khi đòi hỏi. Các phản ứng ám ảnh của Becky với bụi bẩn không phải trò hài — đó là trạng thái tồn tại mà đêm dần biến thành công cụ sống còn. Danny Kirrane vai Ozzy cân bằng giữa hài và kinh dị; Natasha Henstridge xuất hiện ngắn trong vai phụ.

Ravers (2018)
Ravers (2018) — Bernhard Pucher

Ý tưởng thông minh nhất của kịch bản: những nạn nhân bị nhiễm độc có thể bị trấn tĩnh tạm thời bởi chính những tần số bass đã đưa họ vào cơn mê. Đây vừa là câu đùa về văn hóa rave như hệ thống phản xạ có điều kiện, vừa là biến tấu thực sự sáng tạo cho motif trị liệu trong phim zombie. Pucher quay nhà máy như giải một bài toán hình học — cửa nào là bẫy, tường nào là ranh giới nguy hiểm.

Ravers là bộ phim nhỏ không cố gắng trở nên lớn hơn. Những câu đùa không phải lúc nào cũng trúng; cơ chế kinh dị đứng ở mức đủ để thỏa mãn thể loại mà không gây ngạc nhiên. Nhưng phim có một ý tưởng trung tâm rõ ràng và diễn viên chính truyền đạt nhiều hơn kịch bản đòi hỏi. Với phim kinh dị độc lập có tiền đề rõ ràng — đủ để xem.

Diễn viên

Thẻ: , , , , ,

Thảo luận

Có 0 bình luận.