Âm nhạc

Warp Records tạo ra IDM, Boards of Canada cho nó một linh hồn

Noah Brandt

Intelligent dance music chưa bao giờ là một thể loại dễ gọi tên. Thuật ngữ này chỉ xuất hiện sau khi âm thanh mà Warp Records đã phát triển tại Sheffield trong nhiều năm — thứ nhạc điện tử được thiết kế cho tai nghe và phòng khách chứ không phải sàn nhảy. Những gì hãng đĩa thiết lập qua chuỗi tuyển tập nền tảng Artificial Intelligence, Boards of Canada sau đó đã chưng cất thành thứ gì đó lay động hơn: một phiên bản nhạc điện tử sử dụng hơi ấm analog và âm thanh cố tình xuống cấp không phải để mô phỏng nỗi nhớ mà để tạo ra nó.

Vị trí của Warp tại giao điểm giữa bleep techno và thứ gì đó chậm hơn, kỳ lạ hơn đã định vị hãng đĩa này như một nơi dành cho việc nghe nghiêm túc chứ không phải đêm club. Các nghệ sĩ như Aphex Twin, Autechre và Squarepusher đã định hình vốn từ vựng chính thức của thể loại, xây dựng thứ âm nhạc có độ phức tạp toán học và sự chính xác lạnh lùng. Nhưng bộ đôi người Scotland Marcus Eoin và Mike Sandison, thu âm dưới tên Boards of Canada, đã thêm vào thứ mà những nghệ sĩ kia bỏ ngỏ: hơi ấm cảm xúc.

Album đầu tay của họ, Music Has the Right to Children, xây dựng kết cấu từ những synthesizer cổ điển, các mẫu âm thanh được thao tác từ chương trình truyền hình thiếu nhi, và nhịp điệu bị bitcrush gợi lên những ký ức nửa quên. Được phát hành qua Warp cùng với Skam Records tại Anh và Matador tại Mỹ, album này đã tách biệt khỏi những sản phẩm lâm sàng hơn của hãng ngay từ lần nghe đầu tiên. Trong khi phần lớn IDM mang tính kiến trúc và lạnh lẽo, Boards of Canada lại mơ hồ và ấm áp. Các nhà phê bình nhận xét rằng bộ đôi đã khiến ‘âm nhạc robot trở nên sống động’.

Ảnh hưởng lan tỏa theo những hướng mà những kiến trúc sư sáng lập của IDM không lường trước được. Các nghệ sĩ thành công về mặt thương mại như Tycho và được giới phê bình ca ngợi như Bibio đã xây dựng sự nghiệp từ khuôn mẫu của Boards of Canada. Nhạc điện tử ambient đương đại, loại nhạc lấp đầy các danh sách phát trực tuyến cho công việc tập trung và nghe đêm khuya, rút ra từ logic cảm xúc mà Music Has the Right to Children đã thiết lập: sức mạnh của một nhịp điệu không áp đặt, tín hiệu của sự suy tàn. Phân tích của MCM về canh bạc tỷ đô của âm nhạc vào tính chân thực xem xét cách mà sự ưa chuộng hơi ấm hơn sự hoàn hảo thuật toán đã trở thành một lực lượng cấu trúc trong nền kinh tế phát trực tuyến.

Chữ ‘Intelligent’ trong IDM đáng được xem xét. Nhiều nghệ sĩ gắn liền với thể loại này đã từ chối cái mác ngay từ đầu, nổi bật là Aphex Twin và Autechre, bởi vì nó ngụ ý rằng các dòng nhạc điện tử khác kém thông minh hơn. Về phần mình, danh mục của Boards of Canada không đặc biệt trí tuệ theo nghĩa hàn lâm. Tác phẩm mạnh nhất của họ thành công nhờ cảm xúc chứ không phải lý thuyết. Lý do khuôn mẫu này tồn tại trong khi phần lớn IDM thời kỳ đầu đã trở thành hiện vật của một thời đại chính xác là vì Eoin và Sandison ưu tiên cảm xúc trước sự phức tạp.

Các album tiếp theo của Boards of Canada đã theo dõi khuôn mẫu theo những hướng tối tăm hơn. Geogaddi giới thiệu các cấu trúc toán học và ám chỉ mơ hồ vào cùng hơi ấm analog; The Campfire Headphase xếp lớp kết cấu guitar làm mờ ranh giới giữa điện tử và đồng quê; Tomorrow’s Harvest từ bỏ hơi ấm gần như hoàn toàn để chuyển sang sự ảm đạm điện ảnh. Trong khi đó, Warp tiếp tục mở rộng dòng dõi: Flying Lotus, Oneohtrix Point Never, Yves Tumor và Nala Sinephro đều đã xây dựng từ nền tảng mà hãng đĩa đã thiết lập với những bản phát hành điện tử đầu tiên của mình.

Boards of Canada đã không phát hành chất liệu phòng thu mới nào kể từ Tomorrow’s Harvest. Sự im lặng của họ đã tạo ra huyền thoại riêng, nhưng danh mục vẫn có thể truy cập vĩnh viễn trên các nền tảng phát trực tuyến chính. Các nghệ sĩ shoegaze và indie electronic hiện đang hoạt động trong cùng một tần số cảm xúc, bao gồm những nghệ sĩ MCM đã đưa tin như Movielandbdrmm, cho thấy rằng bản thiết kế vẫn đang được sử dụng tích cực.

Thẻ: , , , ,

Thảo luận

Có 0 bình luận.