Âm nhạc

Noah Kahan đưa sự gần gũi với người hâm mộ lên tầm sân vận động với ‘The Last of the Bugs World Tour’

Alice Lange

Noah Kahan đã xây dựng sự nghiệp của mình bằng cách biến cái nhỏ bé thành điểm bán hàng – phong cách sáng tác gợi nhớ căn nhà gỗ ở Vermont, những người hâm mộ tự gọi mình là ‘bọ’, và cảm giác rằng một buổi diễn của Kahan là không gian bạn thuộc về chứ không phải một cảnh tượng để bạn đến xem. Vì vậy, có điều đáng suy ngẫm trong cái tên anh chọn cho bước đi tiếp theo: The Last of the Bugs World Tour, một cụm từ dựa trên sự thân mật và tính kết thúc ngay vào thời điểm mà hoạt động của anh đạt đến những sân khấu lớn nhất từ trước đến nay.

Thông báo này xuất hiện như một màn sân vận động được khoác lên mình ngôn từ của sự gần gũi. Kahan sẽ vượt Đại Tây Dương cho một loạt các buổi diễn chính được xây dựng xung quanh một không gian mà hầu hết nghệ sĩ không bao giờ đạt tới, và anh trình bày nó không phải là sự mở rộng quy mô mà là một cuộc tụ họp của những chú ‘bọ’ ‘bên kia Đại Tây Dương’. Đó là một mánh khéo tinh tế, và đầy ý nghĩa: thương hiệu của kẻ yếu thế folk-pop giờ đây trở thành động cơ tiếp thị cho một tham vọng tầm cỡ nhà thi đấu.

Bản thân quá trình triển khai mới là câu chuyện, hơn cả bản đồ lịch trình. Thay vì tung ra toàn bộ lịch diễn, đội ngũ của Kahan chỉ công bố một số ít ngày diễn tại châu Âu một cách có chủ đích và công khai hứa hẹn thêm – ‘đây mới chỉ là phần đầu của những lần cuối cùng của bầy bọ.’ Đó không phải là sự thiếu sót; đó là sự tính toán. Một thông báo mỏng với lời trêu ghẹo rõ ràng tạo ra thứ mà mọi đợt bán vé đều muốn: cảm giác nhu cầu vượt xa nguồn cung, vì vậy hãy đăng ký ngay và đừng chớp mắt khi mở bán chung.

Nó hiệu quả vì nhu cầu là thật. Kahan đã dành năm nay để chứng minh rằng trần nhà đã được nâng lên: một buổi diễn tại Fenway Park ở Boston mà không nghệ sĩ chính nào từng đạt được, một đám đông tại Rose Bowl hơn năm mươi nghìn người với một khách mời bất ngờ, và một tour diễn thế giới hiện tại đang cháy vé liên tục. Phiên bản mở rộng của album thứ tư, The Great Divide, đã đặt tên và đường băng cho chiến dịch này. Bước nhảy lên sân vận động không phải canh bạc dựa trên sức hút chưa được kiểm chứng; đó là việc thu hoạch từ một chuỗi thành công đã vượt qua mọi giới hạn.

Đó là điều khiến cách đặt tên trở nên tinh tế chứ không phải hoài nghi. ‘The Last of the Bugs’ đọc như một lời từ biệt một giai đoạn – sự gần gũi ở quy mô câu lạc bộ đã xây dựng nên cộng đồng người hâm mộ – ngay cả khi các buổi diễn ngày càng lớn hơn. Nó cho phép Kahan có cả hai: cung bậc cảm xúc của một nghệ sĩ chưa bao giờ quên những căn phòng nhỏ, và thực tế thương mại của một người đã vượt qua chúng. Người hâm mộ được cảm thấy mình là người trong cuộc trong một đêm mà sẽ chứa hàng chục nghìn người trong số họ.

Các bài viết trong ngành, dễ hiểu thôi, đã chỉ là những thông tin dịch vụ: đây là các thành phố, đây là thời gian mở bán, đây là cột mốc. Nhưng điều thú vị hơn là cách mà sự thân mật được đóng gói và bán với quy mô lớn một cách chính xác – cách mà ngôn ngữ riêng của một cộng đồng người hâm mộ trở thành móc câu cho những không gian công cộng nhất trong ngành. Kahan rất giỏi việc này, và minh bạch một cách bất thường về nó, đó là một dạng trung thực riêng.

Đối với bất kỳ ai có kế hoạch tham gia đám đông, khâu hậu cần là phần bình thường. Chặng đầu tiên sẽ ghé qua Hampden Park ở Glasgow, Sân vận động Aviva ở Dublin, và vào ngày 23 tháng 7 năm 2027, Sân vận động Wembley ở London – được quảng bá là buổi diễn chính lớn nhất trong sự nghiệp của anh. Đợt bán trước đã mở vào ngày 25 tháng 8; mở bán chung diễn ra vào ngày 28 tháng 8, cả hai đều vào lúc 10 giờ sáng giờ địa phương. Các ngày diễn tại Bắc Mỹ chưa được công bố, mặc dù thông điệp ‘hãy chú ý theo dõi’ đã được nhấn mạnh rất rõ.

Nói cách khác, những chú ‘bọ’ đang được mời đến căn phòng lớn nhất trong cuộc đời Kahan và được bảo rằng đó có thể là lần cuối cùng của loại hình này – chính xác là câu nói bán vé.

Thẻ: , , , ,

Thảo luận

Có 0 bình luận.