Chương trình TV

Toni của Kacke và nỗi xấu hổ của giấc mơ dang dở

Một nhạc sĩ thất bại trở về quê nhà và đối diện với phiên bản của chính mình mà anh từng hứa sẽ vượt qua. Bộ phim biến giấc mơ nổi tiếng trên mạng thành một cuộc đối chất lặng lẽ nhưng công khai.
Sara York

Anh vẫn kiểm tra những con số trước khi rời khỏi giường. Lượt nghe, người theo dõi, những video cũ từng giống như bằng chứng cho một tương lai rực rỡ. Nghi thức ấy diễn ra nhanh và riêng tư, ngón tay lướt màn hình trong bóng tối trước khi ngày mới bắt đầu. Sau đó anh úp điện thoại xuống và mở cửa tiệm pizza.

Khoảng cách giữa tham vọng số và nhịp sống thực tế là trung tâm của Toni của Kacke. Nhân vật chính đã dành gần hai thập kỷ ở Berlin, luôn khẳng định mình sắp trở thành ngôi sao rap. Thay vào đó, ở tuổi 36, anh quay về một thị trấn nhỏ ở Brandenburg, nhào bột trong khi cả nơi ấy vẫn nhớ rõ từng lời hứa anh từng nói trước khi rời đi.

Những chi tiết phi lý thu hút sự chú ý. Nhưng bên dưới lớp vỏ siêu thực là một điều quen thuộc: sự nhận ra chậm rãi rằng kiên trì không đảm bảo được công nhận, và lời hứa về sự hiển thị trên internet cũng có hạn sử dụng.

Trong một trong những phân đoạn khó xử nhất, anh trở về sau cái chết đột ngột của mẹ và bị bao quanh bởi những người vẫn nhớ bài phát biểu chia tay năm nào. Bạn học cũ không chào đón anh bằng sự tò mò mà bằng những câu hỏi liệt kê: Không phải cậu đã chuyển đến Berlin sao? Không phải cậu sắp đi lưu diễn sao? Giờ anh đứng sau quầy pizza, trong khi một người quen hỏi lớn liệu “album” còn đang được thực hiện không. Anh cười quá nhanh. Bột mì trên tay khiến việc giả vờ trở nên khó khăn hơn.

Sự nhục nhã không mang tính kịch tính, mà thể hiện qua hành vi. Anh chỉnh lại mũ khi người cha dượng trẻ tuổi bước vào phòng. Anh tránh giao tiếp bằng mắt trong những buổi tụ họp ở thị trấn. Anh nói về “dự án” thay vì ca làm việc. Màn trình diễn vẫn tiếp tục, nhưng khán giả đã thay đổi.

Bộ phim chạm tới điều quen thuộc trong đời sống thường ngày. Nhiều người xây dựng hình ảnh trực tuyến không trùng khớp với công việc họ làm mỗi ngày. Họ đăng ảnh selfie trong phòng thu trong khi tính tiền thuê nhà trong ứng dụng ghi chú. Họ làm mới bảng số liệu trong giờ nghỉ trưa, hy vọng một cú tăng vọt hiếm khi đến. Và khi về thăm gia đình, họ giải thích dài dòng về danh xưng tự do chỉ để tránh câu hỏi đơn giản: Hóa đơn đã được trả chưa?

Căng thẳng tăng lên khi xuất hiện một cậu con trai 13 tuổi mà anh chưa từng biết đến. Cậu bé thuộc thế hệ lớn lên hoàn toàn trong nền kinh tế dựa trên chỉ số, thành thạo các nền tảng và không mấy ấn tượng với câu chuyện “suýt thành công”. Khi người cha cố gắng biện minh cho sự nghiệp đình trệ như một lựa chọn vì tính toàn vẹn nghệ thuật, cậu thiếu niên đặt ra những câu hỏi thẳng thắn về kết quả thực tế. Sự khác biệt không nằm ở ý thức hệ mà ở thực tế: một người đã theo đuổi thuật toán suốt nhiều năm, người kia lớn lên hiểu rõ nó hiếm khi thưởng cho ai.

Toni của Kacke cũng phá bỏ huyền thoại an ủi rằng tài năng cộng với thời gian sẽ dẫn đến thành công. Hành trình 18 năm không được khắc họa như sự hy sinh cao cả mà như một quá trình tự huyễn hoặc kéo dài. Những năm tháng ở Berlin giờ giống như các bài đăng đã lưu trữ từ một cuộc đời khác — vẫn có thể truy cập nhưng không còn cấp bách.

Quê nhà trở thành một không gian buộc phải chịu trách nhiệm. Khác với thành phố lớn, nơi sự ẩn danh cho phép tái tạo bản thân, thị trấn nhỏ nhớ rất rõ. Nó nhớ anh là ai khi 18 tuổi, đã hứa gì khi 22 và đã rời đi bao lâu. Trong không gian ấy, khoảng cách giữa khát vọng và kết quả không thể bị lọc đi.

Bộ phim nắm bắt một chuyển dịch rộng hơn. Sau nhiều năm tôn vinh văn hóa “hustle” và xây dựng thương hiệu cá nhân, nhiều người đang đối diện với một câu hỏi yên lặng hơn: Điều gì xảy ra nếu cơ hội lớn không bao giờ đến? Không phải trong lý thuyết mà trong thực tế. Việc vẫn “xây dựng” ở tuổi 35 có nghĩa là gì? Nếu dự án phụ vẫn chỉ là phụ? Nếu nơi bạn từng thề rời bỏ lại là nơi duy nhất còn nhớ tên thật của bạn?

Bộ phim không đưa ra sự chuộc lỗi dễ dàng. Nhân vật chính phải quyết định liệu tiếp tục kể cuộc đời mình như phần mở đầu của danh vọng hay chấp nhận sự bình thường từng khiến anh sợ hãi. Quyết định ấy không diễn ra trong những bài diễn văn lớn, mà trong những hành động nhỏ: ở lại ăn tối thay vì bỏ đi, giúp con làm bài tập thay vì thu thêm một bản demo, thừa nhận rằng công việc ở tiệm pizza không phải tạm thời.

Với nhiều khán giả, sự điều chỉnh ấy giống một tấm gương hơn là hư cấu. Giấc mơ có thể vẫn tồn tại — trong ổ cứng, trong một danh sách phát, trong kịch bản dang dở — nhưng mỗi ngày đòi hỏi điều khác. Và đôi khi sự tái tạo bắt đầu không phải bằng một khoảnh khắc lan truyền, mà bằng việc nói thật bên bàn ăn gia đình về công việc bạn thực sự đang làm.

Discussion

There are 0 comments.

```
?>