Chương trình TV

Tội lỗi của Kujo trên Netflix: Bào chữa cho kẻ tội đồ là hành vi phản kháng cuối cùng

Một cuộc mổ xẻ về hệ thống tư pháp Nhật Bản nơi luật pháp là công cụ và đạo đức là rào cản.
Jun Satō

Trong một hệ thống tư pháp được thiết kế để kết tội, vũ khí duy nhất của Kujo là thứ mà hệ thống không thể tước đoạt. Một cái nhìn sắc lạnh vào cái giá của sự thật và vai trò của người luật sư trong việc duy trì sự vận hành của công lý. Tội lỗi của Kujo không chỉ là một bộ phim pháp lý; đó là một bản giám định về những góc tối của xã hội hiện đại.

Taiza Kujo không bao giờ tìm cách đánh bóng bản thân như một hình mẫu đạo đức. Anh thừa nhận mình là một luật sư xuất sắc nhưng lại là một cá nhân không mấy tốt đẹp. Bộ phim xoay quanh anh lấy chính sự mâu thuẫn này làm trọng tâm xuyên suốt mười tập phim, từ chối đưa ra bất kỳ sự xoa dịu nào thường thấy ở dòng phim pháp lý. Tại mọi thời điểm mà thể loại này thường cung cấp một sự giải quyết thỏa đáng, câu chuyện lại đẩy khán giả vào một mê cung của những lựa chọn thực dụng, nơi ranh giới giữa bảo vệ công lý và tiếp tay cho cái ác trở nên mờ nhạt đến mức đáng sợ.

You are currently viewing a placeholder content from Default. To access the actual content, click the button below. Please note that doing so will share data with third-party providers.

More Information

Đây là một canh bạc táo bạo của Tội lỗi của Kujo. Dòng phim pháp lý về phía bào chữa thường có một lối thoát quen thuộc: luật sư bị tha hóa cuối cùng sẽ bị trừng phạt bởi logic của cốt truyện, hoặc sự thối nát bị phanh phui để hệ thống tự khẳng định lại quyền uy của mình. Tuy nhiên, tác phẩm này — được chuyển thể từ manga bán chạy của Shohei Manabe — lại từ chối sự an ủi đó. Triết lý của Kujo không bị phủ nhận; nó được thử thách qua từng vụ án và tồn tại nguyên vẹn, thậm chí trở nên đáng quan ngại hơn vào lúc kết thúc so với lúc bắt đầu.

Nền tảng của câu chuyện dựa trên một thực tế nghiệt ngã của Nhật Bản: tỷ lệ kết tội cao hơn chín mươi chín phần trăm. Trong một môi trường mà luật sư bào chữa thường bị hạn chế tham gia vào các buổi thẩm vấn của cảnh sát và nghi phạm có thể bị giam giữ kéo dài để ép cung, hành động bào chữa quyết liệt của Kujo không phải là tìm cách lách luật. Đó là cơ chế duy nhất để bắt hệ thống phải vận hành theo đúng quy định của hiến pháp thay vì theo thói quen tiện lợi của cơ quan công tố. Kujo không thay đổi hệ thống, anh tạo ra sự ma sát. Câu hỏi đặt ra là liệu sự ma sát đó có tạo nên công lý, và liệu một nền công lý đòi hỏi một người chấp nhận bị gọi là luật sư tham nhũng có thực sự là công lý?

Yuya Yagira mang đến một sự tĩnh lặng đầy sức nặng trong vai Kujo. Từng giành giải Nam diễn viên xuất sắc nhất tại Cannes khi mới mười bốn tuổi, Yagira hiểu cách thể hiện những nhân vật bị bóp nghẹt bởi các thế lực lớn hơn bản thân. Kujo là nhân vật đầu tiên Yagira đóng hoàn toàn chủ động chọn vị trí đạo đức cho mình và bảo vệ nó trước áp lực thể chế và sự lên án của xã hội. Anh không tự hợp lý hóa hành động của mình bằng những lý tưởng cao đẹp; anh nhìn thẳng vào những điều tồi tệ nhất mà thân chủ đã làm và quyết định rằng chức năng của mình không phải là phán xét họ.

Đối trọng với anh là cộng sự Shinji Karasuma do Hokuto Matsumura thủ vai. Karasuma đại diện cho lý tưởng và sự duy lý của một sinh viên tốt nghiệp Đại học Tokyo danh giá. Mối quan hệ giữa họ không phải là đối đầu theo cách thông thường; đó là mối quan hệ của một người không thể rời bỏ một quỹ đạo mà họ phản đối về mặt trí tuệ, bởi vì công việc được thực hiện ở trung tâm đó đang mang lại kết quả thực tế cho những người mà phương pháp chính thống sẽ bỏ mặc.

Trong văn hóa Việt Nam, sự giằng co giữa cái lý và cái tình luôn là một chủ đề nhức nhối trong mọi vụ án xã hội. Khán giả Việt thường mong đợi sự công tâm theo kiểu trọng chứng hơn trọng cung nhưng vẫn phải giữ được đạo lý làm người. Tội lỗi của Kujo đập tan kỳ vọng đó. Nó cho thấy rằng khi hệ thống đã mặc định kết tội, thì việc giữ vững cái lý khô khốc, thậm chí là tàn nhẫn, chính là cách duy nhất để bảo vệ quyền con người. Sự kỳ vọng phổ biến của xã hội rằng các luật sư bào chữa làm việc quá hăng say cho kẻ tội đồ là đang làm điều gì đó đáng nghi về mặt đạo đức chính là một phần lý do khiến hệ thống duy trì được tỷ lệ kết tội tuyệt đối. Công việc của Kujo là một sự khước từ kỳ vọng đó.

Các vụ án được lựa chọn như bạo hành trong viện dưỡng lão hay vận chuyển ma túy phản ánh những thất bại xã hội đã được ghi nhận. Trường hợp viện dưỡng lão tồn tại trong thực tế của cuộc khủng hoảng già hóa, nơi trách nhiệm hình sự cá nhân được đưa ra như một câu trả lời cho sự thất bại trong việc giám sát hệ thống. Kujo bảo vệ những cá nhân ở đáy của chuỗi cung ứng tội phạm, những người gánh chịu toàn bộ rủi ro pháp lý cho những mạng lưới quyền lực hơn bên trên. Anh không giả vờ rằng mình đang sửa chữa xã hội; anh chỉ đơn giản là đang thực hiện nhiệm vụ của mình trong một bộ máy đang tìm cách nghiền nát thân chủ của mình.

Tác phẩm này kế thừa phương pháp tài liệu từ các tác phẩm trước của Manabe. Nếu như Ushijima the Loan Shark sử dụng một kẻ cho vay nặng lãi để ghi lại tầng lớp kinh tế thấp kém của Nhật Bản, thì Kujo lại tiến thêm một bước: anh không chỉ quan sát mà còn tranh luận. Điều này khiến bộ phim trở thành một tác phẩm đòi hỏi khắt khe hơn đối với khán giả — những người thà làm người đứng xem hơn là bị lôi kéo vào sự nhập nhằng về đạo đức.

Tội lỗi của Kujo ra mắt toàn cầu trên Netflix vào ngày 2 tháng 4 năm 2026. Đây là sản phẩm hợp tác giữa Netflix và Đài truyền hình Tokyo (TBS), do TBS Sparkle sản xuất và Nonji Nemoto biên kịch. Đạo diễn chính Nobuhiro Doi được hỗ trợ bởi các đồng đạo diễn Takeyoshi Yamamoto và Hiroshi Adachi. Tác phẩm đánh dấu sự hợp tác đầu tiên của nhà sản xuất Atsushi Nasuda với Netflix. Bài hát chủ đề Dogs do nhóm Hitsujibungaku trình bày. Manga gốc của Shohei Manabe đã được xuất bản mười lăm tập với hơn bốn triệu bản in.

Sins of Kujo Netflix
Sins of Kujo Netflix

Sự tham gia của Nobuhiro Doi mang lại một sự gần gũi đầy rủi ro cho luận điểm hệ thống của phim. Thay vì sử dụng ngôn ngữ hình ảnh của các âm mưu chính trị, Doi tập trung vào sự tương tác giữa hai con người trong một căn phòng, nơi những quan điểm khác nhau về luật pháp bộc lộ hoàn toàn bản chất của họ trước khán giả. Sự gần gũi này chính là thứ mà lập luận hệ thống cần: không phải là vẻ ngoài của sự tham nhũng, mà là ngữ pháp của hai vị trí đối lập về mục đích của pháp luật.

Câu hỏi mà không bản án nào trong phim có thể kết thúc chính là: Nếu một hệ thống tư pháp đạt được tỷ lệ kết tội gần như tuyệt đối không phải vì nó chính xác, mà vì nó đã làm cho việc bào chữa trở nên khó khăn đến mức kết quả thực tế đã được định đoạt từ trước, thì vị thế đạo đức của người làm cho quá trình đó trở nên khó khăn hơn là gì? Không phải là vô tội, không phải là anh hùng, mà là một thứ gì đó mà văn hóa pháp lý xung quanh chưa có ngôn ngữ để định nghĩa: Sự cần thiết. Kujo là người mà sự hiện diện của anh là điều kiện để hệ thống có thể khẳng định rằng nó vẫn đang tôn trọng công lý. Các vụ án vẫn tiếp tục, và câu hỏi về sự công bằng vẫn còn bỏ ngỏ, bởi chính công lý cũng không bao giờ có một đáp án cuối cùng.

Thảo luận

Có 0 bình luận.

```
?>